Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2186

Kiều Phàm xoa xoa huyệt thái dương: “Tôi cho là tôi sẽ không nói cho mọi người biết mối quan hệ của hai đứa bé và Đường Hạo Tuấn thì mọi người sẽ không gặp gỡ Đường Hạo Tuấn nữa, sau khi em hoàn thành công việc rồi thì sẽ dẫn hai đứa bé rời khỏi thành phố Giang, nhưng mà tôi hoàn toàn không ngờ cho dù mọi người không biết mối quan hệ của hai đứa bé và Đường Hạo Tuấn mà em vẫn giữ liên lạc với Đường Hạo Tuấn, thậm chí còn muốn ở lại đây phát triển.”

“Em nói xem, sao tôi có thể đồng ý chứ?” Anh nhìn cô: “Em ở lại đây, điều này đồng nghĩa với việc sớm muộn gì mối quan hệ của Đường Hạo Tuấn và hai đứa nhỏ cũng sẽ lộ ra ánh sáng, không thể nào giấu diếm cả một đời, cho nên tôi đã cho người đưa Hải Dương đi, tôi không có ý muốn bắt cóc nó.”

Tống Vy siết chặt tay: “Anh làm như vậy mà còn không phải là bắt cóc à, anh khiến Hải Dương xảy ra tai nạn giao thông, thằng bé còn nhỏ như thế, tai nạn giao thông lại đáng sợ, anh mà không chú ý thì có thể sẽ xảy ra tai nạn chết người, anh khiến Hải Dương suýt chết đó.”

Ánh mắt cô đỏ bừng nhìn chằm chằm anh, cảm xúc bắt đầu trở nên kích động.

Kiều Phàm cụp mắt xuống: “Tôi xin lỗi, nhưng mà tôi thật sự không có ý bắt cóc Hải Dương, tôi cũng không muốn khiến Hải Dương xảy ra tai nạn giao thông. Tôi chỉ nghĩ là trước tiên đưa Hải Dương đi, đưa thằng bé ra nước ngoài, sau đó lại âm thầm nói cho em biết vị trí của Hải Dương, vì Hải Dương, chắc chắn em sẽ chạy ra nước ngoài, tôi chỉ muốn em rời khỏi thành phố Giang mà thôi, chỉ cần em rời khỏi thành phố Giang thì tôi đã có cách đưa em trở lại nước ngoài. Tôi cũng không có ý muốn hại Hải Dương, tai nạn giao thông chỉ là chuyện ngoài ý muốn, tôi không ngờ sau khi tài xế đưa Hải Dương đi thì lại xảy ra tai nạn trên đường, những gì tôi nói đều là sự thật.”

Anh nâng mắt lên nhìn cô chăm chú.

Quả thật là anh không hề nói sai, thậm chí còn muốn xem Hải Dương như là kíp nổ để dẫn cô ra nước ngoài, chứ anh không hề có ý muốn bắt cóc Hải Dương, cũng không có ý muốn hại Hải Dương.

Lúc biết kế hoạch thất bại và Hải Dương gặp tai nạn giao thông, anh rất hối hận, cũng rất lo lắng.

Mặc dù con người anh âm hiểm, nhưng không phải là không có tình cảm với Hải Dương, dù sao thì Hải Dương đã gọi anh là ba nuôi mấy năm trời, cũng là anh đã chứng kiến sự trưởng thành của thằng bé.

Anh lạnh lùng, nhưng cũng không lạnh lùng tới mức khiến Hải Dương phải đâm đầu vào chỗ chết. Cho nên sau khi biết Hải Dương xảy ra tai nạn giao thông, anh vội vàng chạy đến bệnh viện kiểm tra xem Hải Dương có sao không.

Tống Vy mím môi, không nói chuyện.

Đương nhiên cô biết Kiều Phàm không nói dối, những gì anh nói đều rất nghiêm túc.

Nhưng chính vì vậy nên trong lòng cô mới càng thêm khó chịu.

Bởi vì ban đầu chuyện ngoài ý muốn này có thể không cần phải xảy ra, có thể phòng ngừa nó.

Nhưng mà Kiều Phàm lại khiến nó xảy ra.

Cũng may là Hải Dương may mắn không có gì đáng ngại, nhưng nếu như không may mắn, vậy thì cô đã mất đi một đứa con rồi.

Cho nên cô vẫn không thể nào bỏ qua chuyện này.

“Tôi xin lỗi.” Kiều Phàm cũng biết là Tống Vy cảm thấy rất khó chịu, trong lòng mình cũng không thoải mái, vừa áy náy lại tự trách, có vô vàn cảm xúc đang dâng trào.

Tống Vy hít sâu một hơi: “Vậy ký ức của Hải Dương biến mất sau khi bị mang đi cũng là do anh làm?”

Cô không tha thứ cho lời xin lỗi của anh, cô cũng không có tư cách.

Dù sao thì người bị hại là Hải Dương, Hải Dương tha thứ thì cô mới tha thứ.

“Đúng.”… gật đầu: “Là anh đã thúc giục Hải Dương ngủ sau khi em chìm vào giấc ngủ, xóa đi ký ức thằng bé bị đưa đi cùng với việc bị tai nạn giao thông, ngoại trừ muốn giấu chuyện là tôi đã làm, bên cạnh đó tôi không muốn chuyện gặp tai nạn giao thông để lại bóng ma tâm lý trong lòng Hải Dương.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK