Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2141

Anh đột nhiên lên tiếng, làm Trần Châu Ánh giật mình, suýt nữa ngã từ trên cầu thang xuống.

Nhưng may cô ấy phản ứng kịp thời, kịp thời ổn định lại cơ thể, lúc này mới đứng vững lại, sau đó nhìn Đường Hạo Tuấn với ánh mắt oán giận: “Sếp Đường, làm ơn lần sau anh lên tiếng, có thể đợi tôi đứng trên mặt đất bằng phẳng trước được không?”

Đường Hạo Tuấn cau mày, sau đó hỏi lại một lần nữa: “Cô ấy ăn cơm rồi?”

“.…” Khóe miệng Trần Châu Ánh giật giật, vô cùng cạn lời.

Được rồi, người đàn ông này căn bản không nghe vào lời cô nói, trong lòng chỉ quan tâm đến Vy Vy có ăn hay không.

Đúng là một người đàn ông tốt.

Nhưng đối với bạn bè, lại không phải là một người bạn tốt!

Trần Châu Ánh cũng khó mà tính toán chuyện người đàn ông này lúc nãy hại mình suýt ngã xuống, cô sợ mình còn tính toán, sẽ bị tức chết.

“Ăn rồi.” Trần Châu Ánh bưng chiếc khay đi qua, đưa chiếc khay đến trước mặt Đường Hạo Tuấn, để anh xem.

Đường Hạo Tuấn nhìn thấy cơm và đồ ăn đã được ăn gần hết, khóe miệng cong lên một đường cong.

Trước đó anh vẫn luôn lo lắng, Tống Vy vì giận dỗi với anh mà cố ý không ăn.

Dù sao phụ nữ mà, chuyện như thế này cũng không phải không làm ra được.

Hơn nữa lúc nãy anh tìm kiếm ở trên mạng, có đến 70% phụ nữ sẽ làm chuyện như thế này.

Nên anh lo lắng Tống Vy có nằm trong 70% này không.

Nhưng bây giờ vẫn còn tốt, sự thật chứng minh anh suy nghĩ nhiều, cô nằm trong 30% còn lại.

“Tốt lắm.” Đường Hạo Tuấn lên tiếng khen ngợi một câu.

Trần Châu Ánh trợn mắt.

Ở giữa một đôi vợ chồng đang cãi nhau, cô vẫn có thể ăn được thức ăn cho chó, có lẽ từ xưa tới nay, cô là người duy nhất.

“Sếp Đường, tôi để những thứ này ở phòng bếp.” Trần Châu Ánh nhìn chiếc khay trong tay nói.

Đường Hạo Tuấn lại ngồi xuống: “Đợi chút, không gấp, ngồi đi.”

Anh chỉ vào vị trí đối diện.

Trần Châu Ánh nhướng mày, không dám làm trái mệnh lệnh của người đàn ông này, đặt chiếc khay xuống, đi qua ngồi xuống: “Sếp Đường, có phải anh muốn tìm tôi nói gì đó đúng không?”

Đường Hạo Tuấn vắt chéo chân, thanh cao, lạnh lùng: “Bây giờ cô ấy thế nào rồi?”

“Anh nói Vy Vy?”

“Nếu không?” Đường Hạo Tuấn nhìn cô ấy giống như nhìn một đứa ngốc.

Nụ cười trên mặt Trần Châu Ánh cứng đờ, sau đó khóe miệng giật giật, một tay lén để sau lưng, nắm thành quyền, trong lòng tức chết đi được.

Người đàn ông này, ánh mắt gì đây?

Còn nói cô là đồ ngốc, thật oan uổng mà!

Nếu như không phải cô không thể trêu chọc được người đàn ông này, cũng không dám trêu chọc, cô nhất định sẽ đập cái đầu heo của anh!

Hít một hơi thật sâu, Trần Châu Ánh đè cơn giận trong lòng xuống, trên mặt lại hiện lên ý cười: “sếp Đường, bây giờ Vy Vy đang rất tốt.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK