Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 648

Người Lâm Giai Nhi run lên vì tức giận, trong lòng lại càng tức giận hơn.

Nhưng để tránh cho mọi người nhìn thấy, cô ta đành phải cố nén tức giận, trên mặt nở nụ cười chua xót và bất lực: “Vậy thì cô phải làm sao cháu mới tha thứ cho cô?”

Chỉ cần cô gái nhỏ này tha thứ cho cô ta thì Hạo Tuấn nhất định sẽ thay đổi quyết định.

Tống Dĩnh Nhi cong môi: “Cháu sẽ không bao giờ tha thứ cho cô.”

Trong mắt Lâm Giai Nhi xẹt qua ánh nhìn căm ghét.

Con bé chết tiệt này thật sự khiến người ta tức chết!

Tống Vy ở bên cạnh im lặng nhìn Lâm Giai Nhi lấy lòng Tống Dĩnh Nhi, không nói lời nào.

Cô muốn Dĩnh Nhi học cách từ chối và mạnh mẽ hơn.

Tống Vy không nói gì, Đường Hạo Tuấn cũng không nói gì, chỉ im lặng nhìn cảnh này.

Lâm Giai Nhi dần bị đánh bại.

Cô ta chưa bao giờ nghĩ tới một đứa nhóc con lại khó đối phó như vậy.

“Được rồi, ăn cơm đi. Ăn xong thì về phòng nghỉ ngơi cho khỏe.” Nhìn thấy Lâm Giai Nhi ngồi tại chỗ, cúi đầu, vẻ mặt khổ sở, cuối cùng Đường Hạo Tuấn cũng lên tiếng.

Lâm Giai Nhi “ừ” một tiếng, xem như đáp lại lời anh.

Sau bữa tối, Tống Vy đưa hai đứa nhỏ về phòng rồi mới trở về phòng ngủ chính cùng Đường Hạo Tuấn.

Trên đường đi cô nhìn về phía người đàn ông: “Hạo Tuấn, em không muốn tha thứ cho cô Lâm thì anh có thấy em quá đáng không?”

“Không.” Đường Hạo Tuấn nhếch đôi môi mỏng nói: “Ai cũng có quyền lựa chọn tha thứ hoặc không tha thứ. Hơn nữa, vốn dĩ chuyện này là do Giai Nhi sai trước.”

Anh đã nói vậy nên Tống Vy cũng yên tâm hơn.

“Vậy là tốt rồi, em còn tưởng là anh sẽ đứng về phía cô Lâm chứ.” Tống Vy cười nói.

Đường Hạo Tuấn mở cửa: “Anh đứng về phía ai mà em không nhìn ra sao?”

Tống Vy đi theo anh vào phòng: “Nhìn ra rồi, giờ anh đang đứng về phía em. Được rồi, em đi tắm đây.”

Cô cầm lấy áo ngủ rồi đi về phía phòng tắm.

Đường Hạo Tuấn ừ một tiếng, kéo cà vạt trên cổ xuống.

Đúng lúc này điện thoại di động của anh đột nhiên vang lên.

Đường Hạo Tuấn nới lỏng cà vạt, lấy điện thoại trong túi ra, trên màn hình không ngừng hiện lên dòng chữ Mạnh Ngọc.

Ánh mắt anh thoáng động, mặt không đổi sắc bật máy lên nghe: “Vì chuyện của Giai Nhi à?”

Mạnh Ngọc không ngờ đối phương đã đoán ngay ra mục đích cuộc gọi của mình, đầu tiên anh ta có hơi sửng sốt, sau đó lại trở về khuôn mặt trẻ con đáng yêu, hỏi: “Không sai, tôi hỏi cậu, có phải mấy người bắt nạt Giai Nhi không?”

“Bắt nạt?” Đường Hạo Tuấn nhướng mày.

“Phải!” Mạnh Ngọc gật đầu.

Đường Hạo Tuấn đi tới bên đầu giường, mở ngăn kéo ra lấy một điếu xì gà châm lửa, sau đó đi về phía ban công, hít một hơi rồi mới lên tiếng: “Cô ấy nói với cậu là chúng tôi bắt nạt cô ấy sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK