Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1912

“Người thì đã rút rồi, nhưng tổ chức này cắm rễ rất sâu. Anh ta muốn hoàn toàn rút khỏi là điều không thể. Như anh đã nói lúc nãy, tổ chức này là chỗ dựa và là cội nguồn thế lực của anh ta. Những người rời bỏ tổ chức cùng anh ta cũng do tổ chức đó bồi dưỡng, anh ta có thể không liên hệ với tổ chức đó, nhưng những thuộc hạ dưới trướng anh ta thì không thể.”

“Ý của anh là, trong đám thuộc hạ của Đường Hạo Minh có gián điệp của tổ chức đó?” Tống Vy kinh ngạc thốt lên.

Đường Hạo Tuấn gật đầu: “Đúng vậy, Đường Hạo Minh định phản bội tổ chức đó. Khi anh ta mua chuộc người rời đi cùng mình, em tưởng tổ chức đó sẽ không phát hiện ra kế hoạch phản bội tổ chức của Đường Hạo Minh sao? Mà ngược lại nhất định sẽ bị phát hiện, dù sao cũng là một tổ chức khổng lồ đã tồn tại lâu như vậy, không thể không biết, nhưng tổ chức đó không ngăn cản Đường Hạo Minh rời đi, đó là bởi vì ngay từ đầu Đường Hạo Minh đã chịu sự giám sát của tổ chức đó, e là thuộc hạ dưới trướng Đường Hạo Minh phần lớn là được tổ chức ra lệnh, giả vờ cùng phản bội tổ chức với Đường Hạo Minh. Cho nên chỉ có đám người này liên lạc với tổ chức sau khi rời khỏi tổ chức.”

“Em hiểu ý của anh. Hải Dương tìm được thông tin có liên quan đến tổ chức này, nên đã gián tiếp tìm ra manh mối tung tích của Đường Hạo Minh.” Tống Vy lại vuốt tóc Tống Hải Dương.

Tống Hải Dương cười hì hì nói: “Mẹ nói đúng, là vậy đó, con giỏi lắm đúng không?”

“Tất nhiên, con trai mẹ đỉnh lắm, con gái mẹ cũng vậy.” Khi Tống Vy khen ngợi Hải Dương, cô không quên khen ngợi Dĩnh Nhi.

Trẻ em suy cho cùng phải được đối xử bình đẳng.

“Vậy chồng ơi, bây giờ Đường Hạo Minh ở đâu?” Tống Vy nhìn Đường Hạo Tuấn hỏi.

Đường Hạo Tuấn cau mày: “Vì Interpol đã bắt đầu đối phó với tổ chức đó, e là tên gián điệp rời đi cùng Đường Hạo Tuấn có lẽ cũng đã biết tin tức, mấy ngày nay cũng không liên lạc với tổ chức đó. Tín hiệu cuối cùng là ở khu vực biên giới Bangladesh.”

“Vậy là anh định phái người tới đó một chuyến tìm Đường Hạo Minh?” Tống Vy nói.

Đường Hạo Tuấn “ừ” một tiếng: “Để cho người điều tra trước, có lẽ bọn họ có thể tìm được Đường Hạo Minh.”

“Được rồi, nói thế nào thì thà tìm nhầm còn hơn bỏ sót, có lẽ Đường Hạo Minh ở đó.” Tống Vy an ủi nói.

Đường Hạo Tuấn nâng cằm: “Đúng vậy, được rồi, chúng ta ăn cơm đã.”

“Ừ.” Tống Vy cười gật đầu, sau đó gắp một miếng cá bỏ vào trong bát của anh: “Thử cái này đi, khá ngon đấy.”

“Em cũng ăn đi.” Đường Hạo Tuấn cũng gắp một miếng bỏ vào bát của cô.

Hai vợ chồng mỉm cười với nhau và tiếp tục dùng bữa.

Sau bữa tối, hai đứa trẻ được người giúp việc đưa lên lầu để tắm rửa.

Vốn dĩ Tống Vy muốn tự mình tắm rửa cho hai đứa nhỏ, nhưng Đường Hạo Tuấn đã ngăn cản.

Đường Hạo Tuấn bế Tống Vy về phòng, ngay khi cửa đóng lại, anh nóng lòng ấn cô lên cửa hôn điên cuồng.

Tống Vy sao có thể không biết tại sao anh lại ngăn cô tắm cho hai đứa nhỏ, rõ ràng là thèm muốn chứ gì

Cũng đúng, mỗi tuần anh đều ở một mình trong căn phòng trống, chỉ có cuối tuần mới đến đây một ngày, không thèm sao được.

Tống Vy cũng cảm thấy có lỗi với Đường Hạo Tuấn.

Suy cho cùng, đàn ông mới 30 đang là tuổi sung sức, mạnh mẽ về mặt đó là điều bình thường.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK