Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 398

“Được, tôi biết rồi.” Tống Vy nhìn Đường Hạo Tuấn đang càng lúc càng thở dốc mạnh hơn, lúc này mới thở phào một hơi.

“Cảm ơn nhiều.” Trình Hiệp nói tiếng cảm ơn rồi ra ngoài.

Tống Vy nhìn Đường Hạo Tuấn đang ngồi trên sofa, thấy anh khó chịu như vậy, trong lòng cũng có chút không biết làm sao, cắn môi an ủi: “Tổng giám đốc Đường, bác sĩ sắp tới rồi.”

“Ra ngoài…” Cơ thể Đường Hạo Tuấn hơi run rẩy, giọng nói cực kì khàn nhả ra hai chữ mơ hồ không rõ.

“Hả?” Tống Vy không nghe rõ, có chút ngơ ngác: “Tổng giám đốc Đường anh nói gì cơ, anh nói lại đi, tôi không nghe thấy!”

“Đi…” Đường Hạo Tuấn lại nói thêm lần nữa, lần này giọng anh lại càng khàn thêm.

Tống Vy vẫn không nghe rõ, bước lên một bước muốn tới gần để nghe.

Nhưng lúc cô vừa đi tới, Đường Hạo Tuấn ngửi thấy mùi thơm thanh mát tỏa ra trên người cô, con ngươi co rút lại, sợi dây lý trí duy nhất còn sót lại hoàn toàn đứt phựt.

Anh ngước đôi mắt đỏ ngầu lên, nhìn chằm chằm Tống Vy.

Tống Vy bị anh nhìn cho trong lòng run rẩy, bờ môi đỏ mấp máy, đang định nói gì đó.

Đường Hạo Tuấn đột nhiên vươn tay ra túm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô xuống sofa, sau đó cúi người đè lên.

Tống Vy kinh hãi tới mức cả người ngây ra, một lúc sau mới hoàn hồn lại được, vội vã đẩy người đàn ông trên người, muốn đẩy người đàn ông ra.

“Tổng giám đốc Đường, anh bình tĩnh một chút, đừng manh động, anh nhìn xem tôi là ai, buông tôi ra trước có được không?” Tống Vy vừa đẩy vừa kêu lên.

Nhưng lúc này Đường Hạo Tuấn đã không còn lý trí nữa, chẳng hề nghe lọt tai bất kỳ lời nói nào của cô.

Anh nhìn chằm chằm bờ môi đỏ kia, híp mắt lại, không thể nhịn nổi nữa, cúi đầu xuống hôn lên.

“Ưm…” Tống Vy bị hôn đến ngớ người, đôi mắt trợn tròn, quên luôn cả chuyện giãy giụa.

Cho đến tận khi tay của người đàn ông ấy chạm vào cơ thể thì cô mới giật bắn mình, đột ngột tỉnh táo lại.

Sao lại làm như thế này được?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Vy dần đỏ ửng, cơ thể cũng bắt đầu vùng vẫy thật mạnh, muốn ngăn cản người đàn ông này lại.

Nhưng càng tỏ ra chống cự bao nhiêu thì hành động của người đàn ông kia lại mạnh mẽ hơn bấy nhiêu.

Đường Hạo Tuấn như bị cô chọc tức, hành vi của anh cũng trở nên sỗ sàng hơn.

Cơ thể Tống Vy run lẩy bẩy, trong cơn oán hờn, cô cắn vào bả vai Đường Hạo Tuấn một cái như để trả thù.

Đường Hạo Tuấn bị đau liền “hừ” lên một tiếng đầy bực dọc, đáy mắt đỏ thẫm chợt lóe lên vẻ sực tỉnh, lý trí cũng từ đó trở về đôi chút.

Anh cúi đầu, nhìn cô gái đang thở hổn hển dưới người mình, đôi đồng tử bỗng dưng rụt lại một thoáng, cho thấy rõ anh khiếp sợ nhường nào khi thấy chuyện mình vừa làm với cô.

Thế nhưng, nỗi sợ hãi ấy chẳng kéo dài bao lâu thì đã thấy Đường Hạo Tuấn nhếch đôi môi mỏng, dường như đã quyết làm điều gì đó rồi. Anh cụp mi mắt xuống, che đi nét tăm tối hiện trong đôi mắt, cơ thể động đậy.

Bác sĩ ở ngoài cửa nghe thấy tiếng động vang lên từ trong phòng, gương mặt già khọm đỏ hết cả lên.

Cuối cùng ông ta vẫn không có dũng khí giơ tay lên gõ cửa, đành khẽ ho một tiếng rồi đeo túi y tế của mình lên, bước lùi ra xa một tí.

Không biết đã qua bao lâu, lúc này Đường Hạo Tuấn mới nhổm dậy khỏi người Tống Vy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK