Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

CHƯƠNG 496

Tắm rửa xong, cô thay một bộ đồ cao cổ, che đi vết tích trên người, sau đó ra ngoài.

Buổi chiều, Tống Vy bàn giao công việc cho Giang Hạ, lái xe tới sân bay.

Khi tới sân bay, cô vừa đỗ xe xong, bước từ trên xe xuống thì điện thoại đột nhiên vang lên.

Tống Vy lấy điện thoại ra xem, là Đường Hạo Tuấn gọi tới, cô khẽ cười một tiếng, đặt điện thoại lên tai: “A lô?”

“Tới sân bay chưa?” Đường Hạo Tuấn nhẹ nhàng hỏi.

Tống Vy đi về phía cửa lớn ở sân bay: “Tới rồi.”

“Được, anh và hai con đang ở trên máy bay, em đi thẳng vào cửa VIP đi, Trình Hiệp sẽ đón em ở đó.” Đường Hạo Tuấn ngồi dựa vào ghế ở khoang hạng nhất nói.

Tống Vy “ừ” một tiếng: “Em biết rồi, em qua ngay.”

“Được.” Đường Hạo Tuấn gật đầu.

Kết thúc cuộc trò chuyện, Tống Vy đặt điện thoại xuống, nhét vào trong túi, ngẩng đầu nhìn xung quanh, thấy biển chỉ dẫn tới cửa VIP, cất bước đi về phía đó.

Vừa đi được vài tiếng, đột nhiên cô nghe thấy một giọng nữ đầy tức giận: “Hàn Thư, tôi cảnh cáo cô, đưa vé máy bay cho tôi!”

Là Hạ Bảo Châu!

Cô ấy cũng ở đây?

“Cái gì?” Tống Vy kinh ngạc, không thể tin nổi nhìn Hàn Thư: “Cô làm như vậy, không sợ người của công ty tới gây phiền phức cho cô sao?”

“Tôi sợ cái gì? Vũ là cổ đông công ty, cô nghĩ anh ấy sẽ không giúp tôi chắc?” Hàn Thư kiêu căng nói.

Tống Vy mím đôi môi đỏ: “Hóa ra cô ỷ vào quan hệ nên mới dám làm càn như vậy.”

“Liên quan gì tới cô? Tôi có quan hệ cô ta không có, đáng đời cô ta.” Hàn Thư hừ lạnh: “Hôm qua tôi nói rồi, tôi sẽ không bỏ qua cho các người đâu, đây là cái giá mà các người phải trả!”

Dứt lời, cô ta xé rách vé máy bay ngay trước mặt Lâm Hạ.

“Không!” Lâm Hạ kêu lớn lên, mặt mũi trắng bệch.

Tống Vy cũng không ngờ Hàn Thư lại quá đáng như vậy, nói xé là xé, lập tức nhíu chặt mày lại.

Hàn Thư thấy sắc mặt hai người khó coi, chỉ cảm thấy cực kỳ đắc ý, sau đó ném những mảnh giấy nhỏ xuống mặt đất, chuẩn bị rời đi.

Tống Vy nheo mắt giữ cô ta lại: “Muốn chạy sao?”

“Cô làm gì thế, bỏ tôi ra!” Hàn Thư hất tay, giọng nói chói tai.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK