Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 629

Tống Vy khẽ cười: “Tớ biết rồi.”

“Vậy cậu còn không mau xuống đi.”

Tống Vy liếc cô ấy một cái, mở cửa xuống xe.

Thấy cô, Đường Hạo Tuấn cũng mở cửa chiếc xe Maybach ra, đi về phía cô: “Anh tới đón em.”

“Em biết.” Tống Vy gật đầu.

Cô nhớ anh nói trong điện thoại, nếu về muộn thì anh sẽ tới đón cô.

Không ngờ anh thật sự tới.

Giang Hạ cũng xuống xe, khoác vai Tống Vy nói: “Tổng giám đốc Đường, anh đúng là một ông chồng tốt đấy nha, còn chuẩn bị tới đón Vy Vy nữa, đúng là khiến người ta hâm mộ.”

Tống Vy đỏ mặt, tức giận đánh nhẹ cô ấy một cái.

Cô ấy cười hí hửng, sau đó đẩy Tống Vy về phía Đường Hạo Tuấn: “Được rồi, nếu tổng giám đốc Đường đã tới, vậy thì anh tự đưa bà xã mình về đi, tôi đỡ phải đi thêm một chuyến.”

Tống Vy không ngờ Giang Hạ sẽ đẩy mình, khẽ giật mình, cả người bổ nhào về phía Đường Hạo Tuấn.

Cánh tay Đường Hạo Tuấn dài rộng, vững vàng đỡ lấy cô, ôm cô vào lòng, nhìn về phía Giang Hạ nói: “Cảm ơn!”

Giang Hạ xua tay: “Được rồi được rồi, hai người mau đi đi.”

Dứt lời, cô ấy xoay người, lên xe của mình rồi lái xe đi trước.

Đường Hạo Tuấn buông Tống Vy ra: “Chúng ta cũng đi thôi.”

“Ừm.” Tống Vy mỉm cười gật đầu.

Hai người đi về phía chiếc xe Maybach.

Lên xe, Đường Hạo Tuấn thắt dây an toàn cẩn thận rồi hỏi: “Chuyện giải quyết thế nào rồi?”

“Vẫn chưa có tiến triển gì, nhưng mà bên phía sở cảnh sát đang tìm bắt người rồi, đợi bắt được hai người đó chắc là sẽ giải quyết được.” Tống Vy chống tay lên cửa xe nói.

Đường Hạo Tuấn “ừ” một tiếng, không hỏi nữa, khởi động xe.

Trên đường, Tống Vy nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, có chút tò mò: “Đây đâu phải đường về biệt thự.”

Cô nhìn về phía người đàn ông.

Người đàn ông nhìn thẳng về phía trước: “Anh biết.”

“Thế anh đưa em đi đâu?” Tống Vy hỏi anh.

“Đưa em đi ăn cơm.” Khóe mắt Đường Hạo Tuấn khẽ quét qua bụng cô.

Tống Vy lập tức che bụng lại, đỏ mặt nói: “Anh nghe thấy sao?”

Vừa rồi bụng cô lại reo, nhưng tiếng nhỏ, cô còn tưởng anh không nghe thấy.

Đường Hạo Tuấn di chuyển tay lái, sắc mặt không vui: “Vì sao không ăn cơm?”

Tống Vy cười khổ: “Em cũng phải có thời gian chứ.”

Hôm nay chạy tới chạy lui, còn phải lấy lời khai, rồi điều tra sự việc, bận túi bụi, hoàn toàn không có thời gian ăn cơm.

Đường Hạo Tuấn mím môi, không nói gì.

Anh nhanh chóng dừng xe trước một nhà hàng Tây ấm áp, lãng mạn: “Tới rồi.”

“Ừm.” Tống Vy tháo dây an toàn xuống xe.

Đường Hạo Tuấn đứng ở đầu xe đợi cô, chờ cô tới mới nắm tay cô đi vào nhà hàng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK