Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1591

Anh ta cười đau khổ: “Giai Nhi bây giờ ở trong trạng thái hôn mê sâu, buộc phải dùng cách gọi chuyên nghiệp, nếu không tinh thần sẽ bị ảnh hưởng, Hạo Tuấn, các người có thể ra ngoài một lát không? Tôi muốn nói chuyện riêng với Giai Nhi, các người yên tâm, tôi chỉ muốn hỏi cô ấy vài câu hỏi, sẽ không nhân cơ hội cứu cô ấy đi đâu, hơn nữa các người đều ở bên ngoài, tôi cũng không thể cứu đi được, làm ơn.”

Anh ta cúi người rất sâu với Đường Hạo Tuấn.

Tống Vy thở dài: “Hạo Tuấn, đồng ý anh ta đi.”

Đường Hạo Tuấn thấy cô đã nói như vậy, còn có thể nói gì, dẫn cô và Trình Hiệp đi ra ngoài.

Mạnh Ngọc nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, thấy sự khinh thường của ba người, chân thành nói một câu: “Hạo Tuấn, cảm ơn.”

Bước chân của Đường Hạo Tuấn khựng lại, rất nhanh lại khôi phục như bình thường, đi ra ngoài cửa.

Trình Hiệp đóng cửa lại, ba người đứng ở cửa đợi.

Trong phòng, Mạnh Ngọc đi tới, dùng cách chuyên nghiệp đánh thức Lâm Giai Nhi.

Lâm Giai Nhi mở mắt ra, tầm nhìn có hơi mơ hồ, một lúc sau mới ngưng tụ lại, nhìn ra người trên đỉnh đầu.

Gương mặt baby dễ thương đó, không nở nụ cười nhìn cô ta, trong đôi mắt trong trẻo, cũng ẩn chứa rất nhiều cảm xúc phức tạp, có thâm tình, có thất vọng, có tiếc nuối, cũng có đau khổ.

Không biết tại sao, nhìn thấy những cảm xúc này, trong lòng Lâm Giai Nhi tự dưng đau nhói, giống như mất đi thứ rất quan trọng, nhưng lại không nói ra được, thứ đó là gì.

“Ngọc.” Đôi môi trắng bệch của Lâm Giai Nhi há ra, mở miệng gọi Mạnh Ngọc.

Mạnh Ngọc lạnh lùng ừ một tiếng, coi như đáp lại.

Mắt của Lâm Giai Nhi hơi mở lớn: “Ngọc, thật sự là anh, anh sao lại ở đây?”

Vừa rồi khi cô ta tỉnh lại thì đã phát hiện nơi này là phòng của cô ta, căn phòng cô ta lớn lên từ bé.

Cho nên đối với việc Mạnh Ngọc ở đây, cô ta rất ngạc nhiên.

Mạnh Ngọc ngồi ở bên giường: “Anh nhận được điện thoại của Hạo Tuấn, nói em đã về đến Thành phố Giang nên tới thăm em.”

Nghe thấy hai chữ Hạo Tuấn này, trong mắt Lâm Giai Nhi vụt qua một tia kinh sợ, gương mặt vốn không có tí huyết sắc, càng trở nên trắng hơn, trắng tới mức gần như trong suốt.

“Đường Hạo Tuấn, Đường Hạo Tuấn cũng ở đây sao?” Lâm Giai Nhi cất cao giọng hỏi.

Lúc này, cô ta không thể nói mình yêu Đường Hạo Tuấn nữa, thậm chí ngay cả hận cũng không dám hận, đối với Đường Hạo Tuấn, chỉ còn lại sự sợ hãi.

Bởi vì một màn Đường Hạo Tuấn cho người đánh gãy hai chân của cô ta, cô ta mãi mãi không quên được.

“Phải, Hạo Tuấn cũng ở đây, có điều cậu ấy ở bên ngoài phòng.” Mạnh Ngọc cũng không che giấu, nói thẳng cho Lâm Giai Nhi, vị trí của Đường Hạo Tuấn.

Cơ thể của Lâm Giai Nhi vốn run rẩy kịch liệt, thậm chí động tới hai chân.

Hai chân bỗng đau nhói khiến cô ta hét thành tiếng, há miệng thở hổn hển.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK