Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1149

“Lỡ như không thì sao đây?” Giang Hạ lo lắng.

Vài chục năm trôi qua, không giờ phút nào cô ấy không muốn giải trừ hiểu lầm của gia đình mình với Kiều Phàm nhưng nào có thành công.

Thế nên cô ấy rất sợ lần này cũng thất bại.

“Thử một chút đi, không thử thì làm sao mà biết?” Tống Vy biết suy nghĩ trong lòng Giang Hạ, cô cười an ủi: “Cậu hỏi Kiều Phàm thử đi, tớ cũng nói giúp cậu nữa, để anh ta tìm hiểu về tấm huy chương này.”

Giang Hạ cắn môi dưới, cuối cùng gật đầu: “Ừ, để tớ thử, tớ gọi cho Kiều Phàm hẹn anh ấy ra ngoài nói chuyện.”

“Đi đi.” Tống Vy làm động tác cố lên.

Giang Hạ đứng dậy ra ngoài.

Tống Vy bắt đầu xem xét bản thảo thiết kế nhân viên ở dưới nộp lên trong khoảng thời gian này.

Đến trưa, Giang Hạ về tới nơi, đôi mắt đỏ hoe, hiển nhiên vừa mới khóc.

Tống Vy thấy thế bèn vội vàng đặt cây bút máy trong tay xuống: “Sao thế?”

“Vy Vy.” Giang Hạ cắn môi dưới, một giây sau chạy vụt đến ôm chầm Tống Vy, òa khóc.

Tống Vy vỗ lưng cô ấy, không hỏi thêm, mặc cho Giang Hạ khóc.

Đợi đến khi cô ấy khóc đủ thì mới hỏi lần nữa: “Giang Hạ, rốt cuộc là thế nào?”

“Kiều Phàm, anh ấy… anh ấy…” Giang Hạ hít một hơi, đè nén cơn xúc động sắp trào dâng lần nữa, giọng nghẹn ngào trả lời: “Anh ấy vẫn không chịu tin tớ, cho dù tớ lấy huy chương ra thì anh ấy cũng chẳng muốn tin.”

Nghe vậy, Tống Vy xoa đầu cô ấy: “Đây là chuyện đương nhiên, anh ta cho rằng gia đình cậu hại chết ba mẹ anh ta nên dù cậu có lấy huy chương ra thì cũng chỉ cho rằng cậu đang giảo biện thôi. Một tấm huy chương làm sao chứng minh được gia đình cậu trong sạch? Ngoài việc bắt được hung thủ, để người kia chính miệng thừa nhận ba mẹ cậu không liên quan thì với lòng chấp niệm của Kiều Phàm, có nói sao cũng không tin đâu.”

Nghe Tống Vy nói thế, cuối cùng lòng Giang Hạ cũng dễ chịu hơn chút.

Cô ấy ngồi trên ghế sô pha, Tống Vy bưng ly nước nóng cho cô ấy: “Hỏi rõ huy chương là của ba mẹ anh ta rồi à?”

“Ừ.” Giang Hạ buồn bã gật đầu: “Hỏi rồi, đúng như chúng ta suy đoán, huy chương là của hung thủ. Hiện giờ Kiều Phàm đã lấy nó đi, tớ đoán là anh ấy muốn tự điều tra.”

“Vậy để anh ta làm đi. Anh ta là chuyên gia khoa não trẻ tuổi nhất thế giới, quan hệ rộng hơn cậu nhiều, điều tra cũng sẽ nhanh hơn.” Tống Vy nói.

Giang Hạ ừ một tiếng: “Tớ biết, nhưng mà…”

Cô ấy còn chưa dứt câu thì đã bị tiếng chuông điện thoại của Tống Vy ngắt lời.

Tống Vy ngượng ngùng mỉm cười rồi lấy điện thoại ra.

Tống Kim gọi điện thoại tới.

Tống Vy vội nghe: “Tiểu Kim.”

“Chị ơi, không ổn rồi, Tống Huy Khanh lại đột nhiên hôn mê.” Giọng nói gấp gáp của Tống Kim vang lên trong điện thoại.”

Tống Vy nhíu mày: “Xảy ra chuyện gì?”

“Em cũng không biết nhưng em nghĩ chắc chắn liên quan đến Tô Thu. Vừa nãy em mới đi mua đồ ăn cho Tống Huy Khanh, lúc về vừa hay thấy Tô Thu vội vàng bỏ đi. Em tò mò chuyện gì bèn vội về phòng bệnh của Tống Huy Khanh, sau đó trông thấy ông ta ngất xỉu.” Tống Kim trả lời.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK