Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 981

“Yên tâm đi, tớ thật sự không sao.” Tống Vy mỉm cười nói.

Hạ Bảo Châu thấy cô kiên trì thì cũng không nói gì nữa.

Vốn tưởng cô là thật sự không sao, kết quả vừa quay lại biệt thự thì Tống Vy đi lên lầu, nhốt mình ở trong phòng.

Hạ Bảo Châu thấy vậy thì lắc đầu bất lực: “Tình cảm giữa vợ chồng không tốt là chịu tội, tình cảm quá tốt cũng là chịu tội, mới xa nhau một khoảng thời gian thì giống như mất đi linh hồn, vẫn là độc thân tốt hơn.”

Vừa nói xong thì điện thoại của cô ấy đổ chuông.

Lấy ra xem, mắt của Hạ Bảo Châu sáng lên: “Alo, anh Brandi, tôi rảnh, lập tức tới ngay, đợi tôi.”

Nói xong, cô ấy cúp máy, nói với người giúp việc một tiếng rồi xách túi đi ra ngoài.

Vừa đi, trong miệng cô vừa nuốt nước bọt mà lẩm bẩm: “Cơ bắp tám múi cơ bắp tám múi, tôi tới đây.”

Tống Vy tới khi ăn tối mới biết Hạ Bảo Châu ra ngoài hẹn hò thì cả người đã rất ngạc nhiên.

Ra nước ngoài nhiều ngày như vậy, cô vậy mà không biết Hạ Bảo Châu có quen một người đàn ông phương tây.

Ngày hôm sau, Tống Vy tới tòa soạn, gặp mặt với một số ca sĩ, tìm hiểu tính cách, sở thích, số đo cơ thể, phong cách ăn mặc yêu thích và sự phối hợp của các ca sĩ.

Như vậy, cô mới có thể thiết kế ra được những trang phục phù hợp mà bọn họ mong muốn.

Tới trưa, cô đã tìm hiểu xong, cầm một xấp tài liệu đi ra khỏi tòa soạn, đi về phía bãi đỗ xe.

Vừa đi tới bãi đỗ xe thì bị hai người da đen xì chặn.

“Cô gái này, có muốn cùng đi uống ly cà phê không?” Một người da đen trong đó dùng tiếng Anh – Ấn đặc khẩu âm nói với Tống Vy, sự thô tục trong lời nói có thế nào cũng không che đậy được.

Người còn lại càng trực tiếp hơn, ánh mắt dâm đãng không ngừng dừng ở phần bụng của Tống Vy mà đánh giá phần bụng.

Thậm chí còn đưa ra tay, sờ về phía ngực của Tống Vy.

Bọn họ là lưu manh của nơi này, bình thường dựa vào việc cướp tiền để sống, gặp được mỹ nữ, đương nhiên cũng sẽ ra tay làm bậy.

Bình thường bọn họ không coi trọng người phụ nữ phương Đông, vóc dáng bé không lớn, trông còn giống nhau.

Nhưng lần này, người phụ nữ phương Đông mà bọn họ nhìn thấy, tuy chiều cao cũng không cao như người phụ nữ phương Tây, nhưng dáng người và dung mạo lại là cực phẩm, những người không hiểu thẩm mỹ của phương Đông, cũng cảm thấy người phụ nữ phương Đông này rất đẹp.

Cho nên, bọn họ sao có thể bỏ qua, nhất định phải bắt lại nếm thử.

Tống Vy lùi lại một tiếng, tránh bàn tay heo của người da đen này, lông mày tuyệt đẹp nhíu chặt lại, trong lòng rất bất an.

Cô biết, cô đã gặp phải kẻ bất lương.

Mà loại chuyện này không hiếm gặp ở nước ngoài mà thường xuyên xảy ra, chỉ là cô không ngờ, bản thân vậy mà gặp phải.

Hít sâu một hít, Tống Vy cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại, không được hoảng, vừa nghĩ cách chạy trốn, vừa thương lượng với hai người da đen: “Hai vị, nếu như tôi cho tiền, có thể tha cho tôi không?”

Có thể dùng tiền giải quyết, cô đương nhiên nguyện ý.

Ít nhất chỉ là mất một khoản tiền, mà an toàn của cô được bảo đảm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK