Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 842

Đúng thế, vì sao cô lại cảm thấy mẹ ghét màu đỏ.

Trong trí nhớ của mình, mẹ chưa bao giờ nói ghét màu đỏ nhưng cô lại cảm thấy bà ấy ghét nó, rốt cuộc là vì sao?

Tống Vy chợt cảm thấy có chỗ là lạ, một cảm giác khủng hoảng khó hiểu dâng lên.

Nhưng cô lại không biết nó bất ổn ở đâu, tâm trạng vô cùng nặng nề.

“Đây là những gì mà trước mắt văn phòng thám tử chúng tôi điều tra được, bởi vì chuyện quá lâu nên những thứ khác tạm thời chưa rõ. Nếu như cô Tống muốn biết nhiều thêm thì có thể hỏi ba cô, hẳn ông ấy biết nhiều thứ.” Thám tử đề nghị.

Tống Vy siết chặt nắm tay.

Không phải cô không biết rằng Tống Huy Khanh có thể biết chuyện năm đó.

Nhưng cô không muốn gặp ông ta nên không định đến hỏi.

Nhưng bây giờ…

Tống Vy hít một hơi, đứng dậy: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh.”

“Đừng khách sáo.”

Thám tử tiễn Tống Vy ra ngoài.

Tống Vy đứng dưới lầu, ngước mắt nhìn bầu trời.

Rõ ràng bầu trời sáng sủa một khoảng không nhưng cô lại cảm thấy rất lạnh, không chỉ cơ thể mà còn cả trái tim.

Mẹ, mười tám năm trước, mẹ thật sự gây tai nạn sao?

Tống Vy đau khổ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài, sau đó, cô kéo lê thân thể mệt mỏi nặng nề rời khỏi nơi này, lái xe đến nhà họ Tống.

Quản gia nhà họ Tống thấy cô đến thì vô cùng ngạc nhiên: “Cô Tống, cô tìm ông chủ sao?”

Tống Vy gật đầu: “Ông ta đâu rồi?”

“Ông chủ vắng nhà rồi ạ, hay là lần sau cô lại đến đi.” Quản gia khéo léo nói.

Tống Vy mấp máy môi: “Không được, tôi có chuyện muốn hỏi Tống Huy Khanh.”

“Nhưng mà ông chủ…”

“Ông ta chưa về thì tôi vào nhà chờ, ông gọi điện bảo ông ta về ngay đi, không thì đừng trách tôi lại làm gì đấy.” Tống Vy buông một câu đầy tính uy hiếp rồi đi vào trong biệt thự với gương mặt lạnh lùng.

Quản gia không ngăn được cô, ngoài là con gái của Tống Huy Khanh thì cô còn là mợ chủ tập toàn Đường Thị.

Không dây được, không dây được.

Quản gia thở dài, vâng lời lấy điện thoại gọi cho Tống Huy Khanh đang câu cá về sớm một chút.

Tống Vy đi vào biệt thự, mới vừa tới phòng khách thì đã nghe tiếng cười lanh lảnh của trẻ con cùng giọng nói dịu dàng gọi bé cưng của Tô Thu.

Tống Vy híp mắt, nhìn sang nơi phát ra âm thanh thì trông thấy một bé trai lớn hơn Hải Dương một chút trong lòng Tô Thu, đang ngồi trên ghế sô pha chơi đồ chơi.

Đứa bé trai ngồi trong lòng Tô Thu, bà ta nhéo, hôn mặt cậu bé, đúng là cảnh tượng hiếm có.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK