Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1481

Nói thật thì cô đang rất đói bụng nhưng dù đói thì cô cũng không đồng ý ăn bất cứ thứ gì.

Ai biết được liệu đồ ăn có vấn đề hay không.

Hơn nữa nhiệm vụ cấp thiết bây giờ là cô phải tìm hiểu nơi này là ở đâu và ai là người đã bắt cóc cô đến đây?

Còn nữa, Đường Hạo Tuấn sao rồi?

Cô không biết mình đã mất tích bao lâu nhưng thời điểm cô bị bắt đi là buổi tối, còn bây giờ lại là ban ngày. Vậy nên ít nhất cũng đã trôi qua mười mấy tiếng rồi, hoặc cũng có thể là vài ngày rồi.

Chắc hẳn bây giờ Đường Hạo Tuấn đang sốt sắng tìm cô, cô không biết khi không tìm thấy cô, anh sẽ phản ứng như thế nào, nhưng hiện tại, cô rất nhớ anh.

“Mợ chủ?” người hầu thấy Tống Vy không đáp mà chỉ buồn bã cắn môi nên không nhịn được mà hỏi.

Tống Vy hít một hơi, ổn định cảm xúc rồi mới nhìn người hầu: “Tôi biết rồi, cô xuống trước đi, lát nữa tôi sẽ xuống.”

Dù có chuyện gì thì cô vẫn nên xuống lầu nhìn thử mình đang ở chỗ nào.”

“Vâng ạ.” Người hầu cũng không ép Tống Vy cùng xuống mà chỉ quay người rời đi.

Chuyện này khiến Tống Vy thở phào nhẹ nhõm, cô cứ sợ người hầu ép cô đi cùng mình. Dù sao cô cũng muốn kiểm tra căn phòng này có manh mối gì không. Nếu người hầu ở đây thì cô không tiện hành động. Bây giờ người hầu đã đi rồi, Tống Vy liền có thể tự do kiểm tra rồi.

Cô xoa nhẹ thái dương, bắt đầu đi quanh căn phòng cẩn thận kiểm tra từng ngóc ngách, đặc biệt là cô không bỏ xót bất kỳ logo trên đồ nội thất nào.

Bởi vì trên một số logo có ghi tên quốc gia hoặc nơi sản xuất. Dựa vào những manh mối này mà cô đã có thể đại khái đoán ra mình đang ở nước nào.

Sau khi nhìn một vòng, Tống Vy đã xác định được, là nước L.

Bởi vì trên đồ nội thất trong căn phòng này đều ghi nơi sản xuất là nước L, vậy nên khả năng cao là cô đang ở nước L.

Đương nhiên, cũng có khả năng chủ nhân nơi này là kiểu người thích đồ nội thất của nước L nên bảo người vận chuyển từ nước L tới nhưng cô thấy xác xuất không cao.

Tóm lại, bây giờ phải xuống lầu quan sát cái đã rồi mới có thể đưa ra kết luận.

Nghĩ đến đây, Tống Vy siết chặt lòng bàn tay rồi mở cửa ra.

Sau khi ra ngoài, cô phát hiện phía đối diện là lan can chứ không phải là phòng như các kiểu biệt thự truyền thống khác.

Nên cô có thể xác định rằng căn biệt thự này không lớn bởi vì chỉ có các căn biệt thự nhỏ mới có lan can đối diện phòng ngủ.

Tống Vy bước tới lan can rồi nhìn xuống dưới, quả nhiên cô đã đoán đúng. Biệt thự không lớn, hiện giờ cô đang đứng ở lầu 3, bên dưới là phòng khách, người hầu ban nãy đang ở dưới thay nước cho hoa.

Hình như người hầu cảm nhận được ánh mắt của Tống Vy nên liền nhìn lên, cô ta mỉm cười: “Mợ chủ, mau xuống đi ạ, bữa trưa đã chuẩn bị xong rồi.”

Bữa trưa….

Tống Vy nhíu mày, vậy bây giờ đang là buổi trưa à?

Sau khi tỉnh lại, Tống Vy phát hiện điện thoại, trang sức và đồng hồ của cô đều đã mất rồi, hiển nhiên là kẻ bắt cóc đã vứt hết những thứ đó đi.

Cô không xác định được thời gian, trong phòng cũng không có đồng hồ hay gì khác nên cô chẳng biết bây giờ đã là lúc nào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK