Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1110

“Anh là người dưới trướng Đường Hạo Minh hay là người do Đường Hạo Minh tùy tiện tìm đến?” Đường Hạo Tuấn ngắt lời hắn ta, giọng nói không chút độ ấm.

Người đàn ông sợ run cả người: “Tôi… Tôi là do anh ta tùy tiện tìm tới, những lời tôi nói với anh đều là thật. Nghề của tôi là chuyên đi trộm tư liệu thương mại cho người khác. Tôi đang ở nhà chơi game thì bỗng nhận được một cuộc điện thoại. Người đó bảo tôi đến văn phòng của anh tìm một bản chuyển nhượng cổ phần. Ban đầu tôi cũng không định tới. Dù sao tập đoàn Đường Thị cũng không như những công ty nhỏ mà trước kia tôi từng trộm, nhưng mà giá cả mà người đó đưa ra thực sự rất cao, nên tôi…”

Lúc nói đến người này, người đàn ông hối hận chết đi được.

Nếu biết trước lúc đến đây sẽ bị bắt thì dù người kia có nói cái gì hắn ta cũng không đồng ý, cho dù đưa nhiều tiền hơn nữa cũng không làm.

Tại những lần trước đều vô cùng thuận lợi khiến hắn ta tự mãn, nghĩ rằng mình có thể ra vào rất nhiều công ty một cách thoải mái, cho dù là tập đoàn Đường Thị – một tập đoàn lớn trong top năm mươi Tập đoàn hùng mạnh đứng đầu thế giới thì chắc chắn mình cũng sẽ không thất bại.

Nhưng giờ thì…

Người đàn ông cười khổ.

Quả nhiên tập đoàn lớn vẫn là tập đoàn lớn, những công ty nhỏ kia sao có thể so sánh với nó, đương nhiên là không, vừa mới tới đã bị tóm ngay rồi.

“Chuyên đánh cắp tư liệu thương mại cho người khác?” Đường Hạo Tuấn nheo mắt, lại còn có cả cái nghề này cơ đấy.

Trình Hiệp khụ một tiếng: “Tổng giám đốc, đúng là có một cái nghề như vậy. Đây là một nghề nghiệp bí mật. Có vài công ty muốn có được tư liệu của công ty khác, hoặc là một vài chứng cứ gì đó nên tìm những người như bọn họ để trộm. Đây cũng coi như một loại quy tắc ngầm ở trong nghề.”

Đường Hạo Tuấn cười lạnh: “Có cả thủ đoạn kiểu này cơ à? Tôi đúng là được mở mang tầm mắt.”

“Bởi vì không ai dám đến Đường Thị của chúng ta để trộm đồ nên tổng giám đốc không biết cũng là chuyện bình thường. Là do tên này quá to gan.” Trình Hiệp lạnh lùng nhìn về phía người đang ngồi trên đất.

Người nọ rụt cổ: “Tổng giám đốc Đường, tôi cũng đã khai hết rồi. Cầu xin cậu tha cho tôi. Tôi vẫn chưa trộm được bất cứ thứ gì. Trong nhà tôi còn mẹ già với con thơ mới vài ba tuổi.”

“Nhà có con thơ mà còn đi làm những việc như thế này. Anh không sợ con anh không dám ngẩng đầu lên mà sống vì anh à?” Đường Hạo Tuấn lạnh giọng nói.

Người kia cúi đầu: “Tôi… Tôi cũng không muốn vậy, đều là vì cơm áo gạo tiền cả thôi.”

“Hừ, cơm áo gạo tiền?” Sao Đường Hạo Tuấn lại không biết tên này đang nói dối, anh cũng lười điều tra kỹ thân thế thực sự của kẻ này, nhìn về phía Trình Hiệp: “Điện thoại của hắn ta đâu? Bảo hắn ta gọi cho Đường Hạo Minh, báo rằng đã lấy được giấy chuyển nhượng cổ phần.”

“Tổng giám đốc, anh muốn dùng cách này để dụ Đường Hạo Minh ra, hoặc tra ra vị trí của Đường Hạo Minh?” Hai mắt Trình Hiệp sáng lên.

Đường Hạo Tuấn gật đầu khẽ đến mức không thể nhận ra: “Ừ.”

“Vậy để tôi làm theo.” Nói xong, Trình Hiệp lục di động của người đang quỳ trên đất, sau đó đưa tới trước mặt người đó: “Mở khóa, gọi điện.”

Người nọ làm theo với vẻ mặt như đưa đám.

Đường Hạo Tuấn với Trình Hiệp nhìn cuộc điện được gọi đi, đều không nói gì, nheo mắt nhìn chằm chằm di động.

Nhưng điện thoại lại không gọi được, giọng nữ máy móc lạnh như băng thông báo không có số máy này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK