Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 389

Tô Thu đặt cô ta xuống giường, đắp chăn cẩn thận. Lúc này vẻ mặt mới thay đổi, hung dữ nhìn sang Tống Vy: “Hay lắm cái đồ đĩ thõa này! Mày tới đây làm gì? Huyền Nhi bị mày tống vào tù, ép cho phát điên, bây giờ mày còn tới đây bắt nạt nó. Có phải mày còn muốn Huyền Nhi của tao chết thì mày mới vừa lòng không?”

Nghe thấy lời này, Tống Vy bật cười: “Tôi bắt nạt cô ta khi nào?”

“Lẽ nào ban nãy mày không làm gì sao? Mày không bắt nạt Huyền Nhi thì sao Huyền Nhi lại khóc được!”

Tô Thu nghiến răng nghiến lợi nói.

Tống Vy chớp mắt: “Tôi không bắt nạt cô ta mà, tôi chỉ muốn xác nhận thử xem rốt cuộc cô ta đã điên hay chưa thôi.”

“Mày…” Tô Thu tức tới mức cả người run rẩy: “Huyền Nhi đã ra nông nỗi này rồi, mày còn nghi ngờ nó giả vờ à?”

“Lẽ nào không phải giả vờ sao? Tôi không tin cô ta điên thật rồi đâu.” Tống Vy nhìn sang Tống Huyền đang nằm trên giường.

Đôi mắt hung hăng của Tô Thu híp lại: “Lời này mà mày cũng nói ra được à, nếu như Huyền Nhi thực sự giả điên thì còn cần mày tới kiểm tra thật giả hay sao. Mấy bác sĩ kia để làm cảnh hết à? Tao thấy mày rõ ràng là cố ý tới đây gây sự!”

Nói rồi bà ta giơ tay lên muốn đánh người.

Tống Vy không tránh không né, ngược lại còn bật cười: “Đánh đi! Chỉ cần bà đánh tôi, tôi sẽ báo cảnh sát ngay, lại cho bà vào cục cảnh sát, ăn cơm miễn phí mấy ngày.”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Tô Thu đã thay đổi, lập tức rụt tay lại, không cam lòng chỉ ra cửa: “Cút, mày cút cho tao, nơi đây không chào đón mày!”

“Đi thì đi.” Tống Vy kéo lại dây đeo túi trên vai, đi ra ngoài cửa.

Lúc đi tới cửa, cô đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Tô Thu vẫn còn đang tức giận: “Tôi vẫn giữ câu nói đó, tôi tuyệt đối không tin Tống Huyền thực sự bị điên đâu, cho nên tôi sẽ cho người tới đây giám sát một ngày hai mươi tư tiếng. Chỉ cần cô ta có hành động hơi giống người bình thường một chút thôi, thì tôi sẽ vạch trần cô ta ngay, tống cô ta vào tù lại.”

Tô Thu siết chặt tay thành quyền.

Tống Vy vuốt tóc, sau đấy lại nói tiếp: “Tới lúc đó, cô ta sẽ có thêm một tội danh nữa, thời gian thi hành án sẽ kéo dài thêm đấy.”

“Hừ, thế thì mày phải thất vọng rồi, Huyền Nhi đã thực sự phát điên!” Tô Thu nói với vẻ mặt dữ tợn.

Tống Vy mím bờ môi đỏ mọng: “Rốt cuộc có điên thật hay không, chỉ là lời bà nói mà thôi, tôi không tin đâu. Nếu như điên thật, vậy thì cô ta cứ ở lại đây cả đời cũng rất tốt. Còn nếu như không phải…”

Nói tới đây, cô kéo dài âm cuối, ánh mắt dừng trên người Tống Huyền: “Tôi nghe nói, một người bình thường ở trong bệnh viện tâm thần lâu ngày, không bị thần kinh thì cuối cùng cũng mắc bệnh thần kinh thôi. Hy vọng mấy người tự giải quyết cho tốt!”

Nói rồi cô lại cất bước rời khỏi, đi tới văn phòng viện trưởng, muốn hiểu một chút về tình hình của Tống Huyền.

Sau đó viện trưởng cho cô xem những tài liệu liên quan tới Tống Huyền kia, cùng với cả video giám sát, đều không nhìn ra được rốt cuộc Tống Huyền có đang giả vờ hay không.

Không làm gì được, Tống Vy chỉ đành rời đi, sau đó đi tới văn phòng thám tử, tiêu một số tiền để bọn cho cho người theo dõi Tống Huyền, báo cáo cho cô mỗi khi có tin tức.

Tống Vy lái xe quay trở về phòng làm việc, tiếp tục làm công việc vẫn còn dở dang trước đó.

Làm chưa được bao lâu thì đột nhiên có người gõ cửa văn phòng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK