Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1943

Rất nhanh, đèn cửa phòng phẫu thuật đã tắt.

Người đàn ông đầu trọc vội vàng nhắc nhở: “Ông chủ, phẫu thuật kết thúc rồi.”

Đường Hạo Minh hoàn hồn lại, đứng thẳng người dậy, đi về phía trước hai bước, sau đó quay người lại, ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng phẫu thuật.

Cánh cửa mở ra, Kiều Phàm mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh lá, đội mũ và đeo khẩu trang phẫu thuật từ bên trong đi ra.

Đường Hạo Minh nhìn anh ta, lên tiếng hỏi: “Cuộc phẫu thuật thế nào rồi?”

Kiều Phàm kéo khẩu trang xuống: “Phẫu thuật rất thành công.”

Nghe thấy lời này, Đường Hạo Minh mỉm cười, cả người thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt.”

Kiều Phàm lại cởi găng tay phẫu thuật ra: “Bây giờ có thể nói cho tôi biết tung tích của nhà họ Giang chưa?”

Đôi mắt anh ta mạnh mẽ nhìn Đường Hạo Minh.

Đường Hạo Minh từ trong túi móc ra một bao thuốc, rút một điếu, châm thuốc, cười: “Đừng gấp, tôi phải biết, anh có vì đề phòng bất trắc mà làm gì đó với người bệnh không?”

“Anh không tin tưởng tôi?” Vẻ mặt Kiều Phàm trở nên khó coi.

Đường Hạo Minh hút một hơi thuốc: “Anh cũng đừng tức giận, tôi quả thật không tin tưởng anh, nhưng đồng thời, anh cũng không tin tưởng tôi, không phải sao?”

Kiều Phàm nhíu mày, không nói gì.

Đúng vậy, giống như Đường Hạo Minh nói, Đường Hạo Minh không tin tưởng anh ta, anh ta cũng không tin tưởng Đường Hạo Minh.

Thấy Kiều Phàm trầm mặc, Đường Hạo Minh lại cười: “Anh xem, anh không có phản đối lời nói của tôi, điều này đủ để chứng minh, những gì tôi nói là đúng, có phải không? Đã như vậy, tôi phải xác định cuộc phẫu thuật của người bệnh không có vấn đề gì, sau đó nói cho anh biết tung tích của người nhà họ Giang, cũng không quá đáng đúng không? Đại Ngưu.”

“Có!” Người đàn ông đầu trọc nghe thấy Đường Hạo Minh gọi mình, vội vàng đi lên.

Đường Hạo Minh lên tiếng căn dặn: “Đi tìm bác sĩ, kiểm tra xem cuộc phẫu thuật có người bệnh có thật sự thành công hay không, đồng thời xem cơ thể của người bệnh có bị động chân động tay gì không.”

“Vâng, ông chủ.” Người đàn ông đầu trọc lại trả lời, sau đó liếc nhìn Kiều Phàm, đi làm việc.

Kiều Phàm cười khẩy, nói với Đường Hạo Minh: “Anh đúng là có thể tìm người xác nhận lại cuộc phẫu thuật của tôi, xác nhận xem tôi có làm gì với người bệnh không, nếu như cuối cùng anh phát hiện tôi không làm gì, anh đưa cho tôi một tung tích giả, vậy Đường Hạo Minh anh đừng trách tôi sẽ truy tìm anh đến chân trời góc biển, cũng phải giết chết anh!”

Dường như tâm trạng của Đường Hạo Minh rất tốt, đột nhiên bật cười.

Sau khi cười mấy tiếng, anh ta nhìn Kiều Phàm: “Anh yên tâm đi, anh không có cơ hội đó đâu.”

“Mong như vậy.” Kiều Phàm lạnh lùng nói.

Sau đó, hai người không nói gì nữa, mỗi người đứng dựa vào một bên.

Đứng khoảng nửa tiếng, người đàn ông đầu trọc được Đường Hạo Minh căn dặn đi làm việc đã trở về.

Đường Hạo Minh ném đầu thuốc kia, hỏi: “Sao rồi?”

Người đàn ông đầu trọc lắc đầu: “Ông chủ, tôi đã tìm bác sĩ để kiểm tra rồi, phẫu thuật rất thành công, cũng không bị động chân động tay gì.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK