Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 627

Những người này gật đầu lia lịa, biểu thị rằng sẽ ở yên, tuyệt đối không rời đi.

Lúc này, Tống Vy mới hài lòng phẩy tay ra hiệu cho họ ra ngoài.

Sau khi bọn họ đi khỏi, Giang Hạ mở cửa đi vào: “Vy Vy, tớ đã gọi điện báo cảnh sát rồi, cũng đã gửi tư liệu về họ qua đó. Bên đồn cảnh sát đã bắt đầu bắt người rồi.”

“Vậy thì tốt.” Tống Vy gật đầu.

Giang Hạ đi tới, nói: “Vy Vy, cậu nói xem, là ai muốn chơi chúng ta như vậy? Tổ trưởng và trưởng kho này đã đi theo chúng ta lâu như vậy. Trước đây bọn họ đều rất an phận, không làm gì cả, thế mà bây giờ đột nhiên lại làm ra chuyện này. Nếu nói không có ai đứng sau chuyện này, tớ tuyệt đối không tin đâu.”

Tống Vy thở dài nói: “Đúng vậy, chắc chắn họ bị người ta mua chuộc rồi, đằng sau còn một con cá lớn hơn nữa.”

“Hừ, mặc kệ con cá này lớn cỡ nào cũng phải bắt cho được. Tức chết đi mất!” Giang Hạ đập mạnh xuống bàn.

Tống Vy cụp mắt xuống, không nói gì.

Cô đang nghĩ thầm, người đứng sau chuyện này có phải là người bí ẩn mà cô nhìn thấy ở trung tâm thương mại hôm nay không?

Hay là một đối thủ cạnh tranh thương mại?

“Vy Vy, cậu đang suy nghĩ gì vậy?” Giang Hạ xua tay hỏi.

Tống Vy hoàn hồn trở lại: “Không có gì.”

Giang Hạ mấp máy môi muốn nói gì đó, đúng lúc này điện thoại của cô ấy lại vang lên, là trưởng phòng kinh doanh gọi tới.

Không còn cách nào khác, Giang Hạ lại phải đi nghe điện thoại.

Tống Vy cũng không nhàn rỗi, cô đứng dậy đi về phía kho vải, muốn xem trong đó có còn loại vải kém chất lượng kia không.

Đến khi xem xong rồi đi ra, khuôn mặt cô đã tức giận đến mức đỏ bừng lên.

Bởi vì cô phát hiện ra, loại vải chất lượng thấp trong đó đã chiếm một nửa kho, một nửa số vải chất lượng cao còn lại thì đã biến mất mà không được ghi chép lại!

Như vậy nghĩa là gì? Có nghĩa là chỗ vải chất lượng cao kia không được ghi chép ngay từ đầu mà đã bị người ta chở trộm ra ngoài để bán đi.

“Vô liêm sỉ!” Cả người Tống Vy khẽ run lên, lồng ngực phập phồng.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi xách của cô cũng vang lên.

Tống Vy hít sâu mấy hơi mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, lấy điện thoại ra.

Nhìn thông báo người gọi tới là Đường Hạo Tuấn, cô gắng lộ ra một nụ cười gượng gạo: “Hạo Tuấn.”

“Anh thấy bài đăng trên page của công ty em rồi. Chuyện rất nghiêm trọng sao?” Trong điện thoại truyền tới tiếng nói trầm ấm đầy quan tâm của Đường Hạo Tuấn

Tống Vy được an ủi rất nhiều, cô đỡ trán cười khổ, đáp: “Đúng vậy, em còn tưởng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng chúng em điều tra sâu thêm mới phát hiện đây thật ra là một âm mưu.”

Sau đó, cô nói ra suy đoán về trưởng kho và tổ trưởng, cùng với việc họ có người chống lưng.

Đường Hạo Tuấn nghe xong, nhíu mày lại, rõ ràng cũng ý thức được chuyện không đơn giản: “Cần anh giúp gì không?”

“Không cần đâu.” Tống Vy lắc đầu từ chối: “Em muốn tự giải quyết chuyện này, em phải xem xem, vì sao những người này lại làm như vậy.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK