Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1431

Cô ấy mỉm cười: “Vừa rồi Hải Dương cũng nói rồi, sếp Đường lúc đó còn đang theo đuổi cậu, hơn nữa còn chưa theo đuổi được, trong tình hình chưa theo đuổi được mà bỏ ra nhiều tiền đầu tư cho cậu như vậy, nghị lực này rất ít đàn ông có được, phải biết phần lớn đàn ông, khi chưa theo đuổi được bên nữ, căn bản sẽ không rộng rãi như vậy, Vy Vy, tớ thật ngưỡng mộ, sếp Đường nhìn lạnh lùng, nhưng tạo sự lãng mạn, thật sự có chiêu.”

Tống Vy dở khóc dở cười: “Cậu nói đúng, tớ cũng không ngờ anh ấy sẽ làm tới bước này.”

“Đúng rồi Hải Dương, con sao biết sếp Lục là sếp Đường?” Giang Hạ cúi người nhìn Tống Hải Dương hỏi.

Tống Hải Dương cười he he: “Đương nhiên là ngẫu nhiên phát hiện, có điều ba bảo con đừng nói, cho nên con không nói.”

Tống Vy khẽ nhéo má của cậu bé: “Được, học được cả cách giấu mẹ rồi.”

“Là ba bảo con làm, mẹ đi nhéo mặt ba ấy.” Tống Hải Dương lấy tay của Tống Vy ra khỏi mặt, sau đó cười hi hi chạy đi.

Tống Vy mỉm cười lắc đầu: “Thằng bé này.”

“Vy Vy, nếu bây giờ đã biết rõ sếp Lục là sếp Đường, số tiền lãi đó chuyển vào thẻ của cậu.” Giang Hạ nhìn Tống Vy nói.

Tống Vy đã từ chối: “Vẫn là gửi riêng vào một thẻ đi, tuy tớ và Hạo Tuấn là vợ chồng, nhưng chuyện công việc, nhất là dính dáng tới tiền bạc, vẫn nên tách ra thì hơn.”

Quan niệm của cô chính là giữa vợ chồng, tiền có thể dùng với nhau, nhưng tiền dính tới việc công, tốt nhất vẫn là tách ra, điều này đối với mọi người đều tốt.

Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không lằng nhằng không rõ.

Tuy cô không biết mình và Đường Hạo Tuấn liệu có xảy ra chuyện gì không.

Có điều chú ý một chút, vẫn không sai.

Giang Hạ và Tống Vy là bạn thân nhiều năm, đương nhiên biết Tống Vy tại sao nói như vậy, lại đang suy nghĩ gì đó, lắc đầu bất lực: “Cậu thật là tỉnh tảo, được rồi, vậy tớ chuyển riêng vào một thẻ, cậu trở về đưa cho sếp Đường.”

Tống Vy ừ một tiếng: “Được.”

 

Giang Hạ đi rồi, đợi đến trước khi tan ca, cô ấy đưa một chiếc thẻ cho Tống Vy.

Sau khi Tống Vy cầm lấy thì dẫn hai đứa trẻ rời khỏi công ty, trở về Đường công quán.

Đường Hạo Tuấn vẫn đang họp, đương nhiên không thể đến đón ba mẹ con, trở về cùng với bọn họ.

Hơn nữa anh họp xong còn phải xử lý một số văn kiện.

Đợi đến khi xử lý xong xuôi văn kiện, thời gian cũng đã đến 8 giờ tối, sắc trời bên ngoài đã tối.

Đường Hạo Tuấn để bút máy xuống, sau khi hoạt động cổ tay một chút mới đứng dậy đi ra khỏi văn phòng.

Trình Hiệp đi ở đằng sau anh, anh ta còn đang báo cáo lịch trình ngày mai cho anh.

Hai người đi tới bãi đỗ xe, Trình Hiệp lấy chìa khóa xe ra, vừa ấn nút mở khóa, một bóng người đột nhiên từ trong góc chạy ra, chặn ở trước mặt hai người.

Chắc nên nói là chặn ở trước mặt Đường Hạo Tuấn.

Là Giang Vân Khê.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK