Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 831

Bàn tay Tống Vy cầm tờ giấy kết quả giám định run lên, cơ thể cũng run rẩy theo, trên mặt cô đầy vẻ không thể tin nổi.

Mặc dù Đường Hạo Tuấn và Hải Dương đều nói bọn họ không có quan hệ máu mủ, không phải ba con ruột thịt.

Nhưng trong lòng cô vẫn luôn có một lòng tin vững chắc rằng bọn họ là ba con ruột, bởi vì khuôn mặt Hải Dương giống y hệt Đường Hạo Tuấn chính là bằng chứng, hơn nữa đoạn camera giám sát năm đó cô có trong tay cũng nói rõ, năm đó người ở bên cô cả đêm chính là Đường Hạo Tuấn.

Nhưng kết quả giám định bây giờ lại khiến cả người cô như rơi vào hầm băng.

Chuyện này rốt cuộc là vì sao?

Tống Vy cắn chặt môi dưới, hốc mắt đỏ lên.

Đường Hạo Tuấn không phải ba của hai đứa trẻ, vậy rốt cuộc người đàn ông đêm đó là ai, lẽ nào người đó thật sự là đại gia gần năm mươi tuổi do Tống Nguyệt sắp đặt ư?

Giờ phút này, Tống Vy gần như suy sụp hoàn toàn, cảm giác thế giới quanh cô đều đang quay cuồng.

Cơ thể cô lung lay, trước mắt biến thành màu đen, người ngã về phía trước.

Lúc sắp ngã xuống đất, một bóng dáng mặc áo khoác trắng bước nhanh tới, giữ chặt cổ tay cô, kéo cô vào trong ngực.

“Vy Vy, em sao vậy?”

Giọng nói quen thuộc từ đỉnh đầu truyền đến.

Tống Vy ngẩng đầu nhìn lên, thấy là Kiều Phàm, kinh ngạc nói: “Kiều Phàm?”

Không phải là cô nhìn lầm đó chứ?

“Là tôi.” Ánh mắt Kiều Phàm nhìn cô đầy dịu dàng: “Vy Vy, sao em lại ở bệnh viện này? Em bị bệnh sao? Sao không đến bệnh viện của Mạnh Ngọc?”

Theo lý thuyết, cô là vợ của Đường Hạo Tuấn, Mạnh Ngọc lại là người bạn duy nhất của Đường Hạo Tuấn.

Nếu cô muốn khám bệnh, đáng lẽ nên đến chỗ Mạnh Ngọc chứ không phải chỗ này.

Tống Vy cắn môi lắc đầu: “Tôi không muốn đến chỗ đó, tôi cũng không có bệnh, tôi tới đây chỉ là để…”

Tống Vy cúi đầu nhìn tờ giấy giám định trong tay, không nói câu nói kế tiếp.

Mắt Kiều Phàm lóe lên: “Tôi có thể xem không?”

Anh ta muốn biết, rốt cuộc là thứ gì mà lại có thể khiến cô buồn như thế.

Tống Vy ừ một tiếng, đưa tờ giấy giám định cho anh ta

Sau khi anh ta cầm lấy, cúi đầu xem, trong mắt lóe lên ý kinh ngạc: “Giám định ADN? Với tổng giám đốc Đường?”

“Ừ.” Tống Vy gật đầu: “Tôi vẫn luôn cho rằng, Hải Dương và Dĩnh Nhi là con của Đường Hạo Tuấn, nhưng mà…”

“Bọn họ cũng không phải ba con ruột.” Kiều Phàm tiếp lời cô: “Thật ra, tôi không nói cho em biết, rất lâu về trước, Hải Dương đã bảo tôi làm giám định cho cậu bé và tổng giám đốc Đường một lần rồi, kết quả cũng giống như vậy.”

Lần trước là do anh ta cố ý đổi tóc của Đường Hạo Tuấn nên kết quả giám định huyết thống cho thấy Hải Dương và Đường Hạo Tuấn không phải ba con ruột thịt.

Nhưng lúc này, anh ta không hề nhúng tay mà kết quả giám định của Vy Vy vẫn là không phải.

Xem ra, còn có người khác hy vọng Vy Vy và Đường Hạo Tuấn không biết Hải Dương và Dĩnh Nhi chính là con ruột của bọn họ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK