Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 779

Tống Hải Dương siết chặt hai nắm tay nhỏ, tức tối trừng mắt nhìn Lâm Giai Nhi.

Tống Dĩnh Nhi cũng như vậy.

Lâm Giai Nhi khoanh tay: “Cô Tống, hai đứa nhỏ đúng là không được dạy dỗ tử tế. Người lớn nói chuyện mà tụi nó còn chõ mũi vào nữa.”

Câu nói này đã thành công chọc giận Tống Vy.

Gương mặt nhỏ lạnh lùng của Tống Vy nhìn Lâm Giai Nhi: “Cô Lâm, hai đứa con của tôi xen vào đúng là tụi nhỏ không phải phép nhưng không có nghĩa bọn nó không được dạy dỗ. Tụi nhỏ chỉ đang bảo vệ cho mẹ của mình thôi, tôi cảm thấy bọn trẻ rất vĩ đại, rất dũng cảm.”

Hai đứa nhỏ nghe câu này thì rất cảm động: “Mẹ…”

“Ngoan, không sao đâu.” Tống Vy đặt tay lên vai hai đứa rồi vỗ nhẹ.

Lâm Giai Nhi lạnh lùng nhếch khóe miệng: “Nhưng theo tôi thấy, hai đứa con hoang này của cô rõ ràng là không có lịch sự.”

“Cô nói con tôi là gì?” Tống Vy sa sầm mặt, giọng nói lạnh lùng, không ấm áp chút nào.

Người phụ nữ này dám nói con của cô là con hoang ư?

Tống Hải Dương và Tống Dĩnh Nhi cũng tức giận, nắm chặt tay lại.

“Cô nói bậy bạ, cháu và anh trai không phải là con hoang!” Tống Dĩnh Nhi gào khóc.

Tuy Tống Hải Dương không nói gì nhưng ánh mắt nhìn Lâm Giai Nhi vô cùng lạnh lùng.

Lâm Giai Nhi không khỏi giật mình, trong khoảnh khắc ấy cô ta như nhìn thấy được hình bóng của Đường Hạo Tuấn.

Nhưng ngay sau đó, Lâm Giai Nhi đã hoàn hồn, mỉa mai nói: “Không phải vậy sao? Tuy gọi anh ấy là ba nhưng có thật sự là ba hay không? Hai đứa chỉ là con riêng thôi.”

“Bọn cháu không phải con riêng, cô là người xấu, người xấu!” Tống Dĩnh Nhi khóc lóc, chực đánh cô ta.

Tống Vy kéo cô bé lại, ôm chặt vào lòng: “Được rồi Dĩnh Nhi, đừng khóc.”

Tống Dĩnh Nhi túm lấy quần áo của Tống Vy khóc thất thanh: “Mẹ, con và anh không phải con hoang đúng không? Không phải con riêng đúng không?”

Tống Vy cảm thấy nao lòng, gật đầu: “Đúng vậy, con không phải con hoang, cũng không phải là con riêng, con là bảo bối của mẹ.”

Sự phẫn uất và bi thương trong lòng Tống Dĩnh Nhi lúc này mới vơi bớt.

“Cô Lâm, cô nói ra những lời này không sợ ba biết à?” Tống Hải Dương đè nén lửa giận trong lòng, lạnh lùng nhìn Lâm Giai Nhi.

Lâm Giai Nhi nghịch mái tóc giả: “Sao lại sợ? Cháu nghĩ ba cháu sẽ đứng về phía cháu sao? Thật buồn cười! Chẳng lẽ cháu không nhận thấy gần đây ba cháu không thèm quan tâm gì đến cháu nữa à?”

“…” Sắc mặt Tống Hải Dương trắng bệch trong nháy mắt, hoàn toàn câm nín.

Đúng vậy, hiển nhiên là cậu nhận thấy được thái độ của ba đã thay đổi mấy ngày gần đây.

Nhìn thấy hai đứa con mình bị Lâm Giai Nhi công kích không ngóc đầu nổi, Tống Vy không thể chịu đựng được nữa, buông cô con gái nhỏ ra, giơ tay tát Lâm Giai Nhi một cái.

Bốp, âm thanh vô cùng vang dội.

Lâm Giai Nhi ôm bên mặt bị đánh, sửng sốt: “Cô dám đánh tôi?”

Hai đứa trẻ cũng rất sốc trước hành động của Tống Vy.

Nhưng sau đó, Tống Dĩnh Nhi ngay lập tức vỗ tay ăn mừng: “Mẹ thật tuyệt vời!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK