Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 657

Đường Hạo Tuấn đỡ Lâm Giai Nhi đi, Tống Vy nhìn xe anh đi khuất rồi mới đưa hai đứa bé trở về biệt thự.

Đêm đó, Đường Hạo Tuấn không về, chỉ gọi điện thoại nói Lâm Giai Nhi đang chuẩn bị phẫu thuật giác mạc, anh sẽ ở lại trong bệnh viện với cô ta.

Tuy Tống Vy không vui nhưng vẫn đồng ý để anh ở lại bệnh viện.

Sáng hôm sau, khi Tống Vy chuẩn bị đưa hai con ra ngoài thì dì Vương cầm theo một bình giữ ấm và một chiếc túi tới nói với cô: “Mợ chủ, làm phiền cô mang cái này đến cho cậu chủ.”

Tống Vy cầm lấy cái bình giữ nhiệt và cái túi, nhìn thấy trong túi có quần áo của Đường Hạo Tuấn thì ừ một tiếng, nói: “Được rồi, tôi sẽ mang đến đó. Thôi, chúng tôi đi đây.”

Dứt lời, cô dẫn hai đứa bé ra cửa.

Sau khi đưa hai đứa trẻ đến nhà trẻ, Tống Vy lái xe đến bệnh viện, sau khi hỏi được phòng bệnh của Lâm Giai Nhi ở quầy lễ tân cô liền tìm đến.

Đi đến bên ngoài cửa phòng bệnh, cánh cửa đang mở, Tống Vy sắp gõ cửa thì sắc mặt chợt cứng đờ.

Trong phòng bệnh, Lâm Giai Nhi đang ngồi trên giường, hai mắt bị quấn băng, đang ôm chặt Đường Hạo Tuấn, nhưng anh không đẩy cô ta ra mà còn nhẹ nhàng vỗ lưng nói gì đó với cô ta.

Nhìn thấy cảnh này, đôi môi đỏ của Tống Vy lại mím lại, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót.

Nếu ngày hôm qua cô có thể chấp nhận việc anh dìu cô ta thì bây giờ cô không thể chấp nhận được cái ôm của anh.

Cô không đủ rộng lượng để tặng vòng tay của chồng mình cho người phụ nữ khác.

Vì vậy Tống Vy trầm mặt, giơ tay gõ lên cửa hai lần, nhắc nhở hai người trong phòng bệnh.

Đường Hạo Tuấn cau mày quay đầu nhìn lại, thấy Tống Vy ở cửa, trong ánh mắt thâm thúy của anh chợt xẹt qua vẻ bất ngờ, sau đó lại nhanh chóng khôi phục sự bình tĩnh, anh thả Lâm Giai Nhi ra, đứng dậy đi về phía cô: “Sao em lại tới đây?”

“Ai vậy? Hạo Tuấn?” Lâm Giai Nhi không nhìn thấy, hai tay cô ta chống trên chăn hỏi.

Tống Vy liếc cô ta rồi hờ hững đáp lời: “Là tôi.”

“Là cô Tống à.” Lâm Giai Nhi nghe ra là giọng của Tống Vy.

Tống Vy mặc kệ cô ta, nhét vào tay Đường Hạo Tuấn cái bình giữ nhiệt và túi đựng quần áo, rồi lập tức xoay người rời đi.

Đường Hạo Tuấn đã nhìn ra cô đang tức giận, kéo cô lại: “Đi luôn à?”

Tống Vy cười châm chọc: “Không đi thì còn ở lại đây quấy rầy hai người thân mật sao?”

Lời nói của này làm cho Đường Hạo Tuấn lập tức nhận ra hành động vừa rồi của mình với Lâm Giai Nhi đã khiến cô hiểu lầm, anh bóp lông mày: “Em hiểu lầm rồi, không phải như em nghĩ đâu.”

“Đúng vậy, cô Tống, vừa rồi tôi suýt nữa ngã xuống giường. Hạo Tuấn nhanh tay đỡ kịp, không có chuyện gì khác nữa. Cô đừng nghĩ nhiều.” Lâm Giai Nhi ở trên giường bệnh dường như thực sự sợ hai người sẽ xảy ra xung đột vì mình nên vội vàng xua tay giải thích.

Nhưng Tống Vy chỉ nhíu mày không tin lời cô ta nói, cô nhìn chằm chằm Đường Hạo Tuấn hỏi: “Những gì cô ta nói có phải là sự thật không?”

Đường Hạo Tuấn khẽ gật đầu: “Giai Nhi vừa mới tỉnh dậy sau ca phẫu thuật. Sau khi tỉnh dậy thì không nhìn thấy gì nên rất sợ hãi, suýt thì ngã khỏi giường bệnh. Tuy anh đã giữ lại kịp và không có hề hấn gì, nhưng cô ấy vẫn sợ hãi nên anh mới an ủi cô ấy.”

Không ngờ lại trùng hợp bị cô nhìn thấy, còn hiểu lầm thành như vậy.

Tống Vy có thể nhìn ra người đàn ông này đang nói thật, khuôn mặt nhỏ bé lạnh lùng cuối cùng cũng dịu lại, khúc mắc trong lòng cũng nguôi ngoai rất nhiều.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK