Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Tuy cô ta vừa rồi đã có phỏng đoán, nhưn khi thật sự nghe thấy thì vẫn khó lòng chấp nhận.
“Không sai, Vy là bạn gái của tôi.” Kiều Phàm khoác vai của Tống Vy, kéo vào trong lòng mình.
Tống Vy cứng vai, da đầu tê dần mỉm cười với cô Hill: “Chào cô, tôi tên Tống Vy.”
Cô Hill không có đáp lại, cắn môi dưới nhìn sang Kiều Phàm, trong mắt đều là sự u oán, giống như đang oán anh ta sao lại có thể có bạn gái.
Nhưng Kiều Phàm giống như không nhìn thấy, mặt không đổi sắc dẫn Tống Vy rời khỏi phòng nghỉ.
Ở hành làng bên ngoài.

Tống Vy rung vai, nhắc nhở Kiều Phàm nên buông tay.
Kiều Phàm lúc này mới giống như nghĩ tới, vội vàng bỏ tay ra: “Xin lỗi nha Vy, tôi cũng quên mất.”
Tống Vy cũng không nghi ngờ lời của anh ta, lắc đầu: “Không sao, có điều tôi bây giờ coi như đã biết, anh tại sao mới đầu muốn tôi đóng giả bạn gái của anh đi tham gia hôn lễ rồi.”
“Ồ, tại sao?” Kiều Phàm nâng mí mắt.
Tống Vy liếc nhìn về phía phòng nghỉ ở đằng sau: “Bởi vì cô Hill nhỉ, cô ấy thích anh, cho nên mục đích anh kêu tôi làm bạn gái của anh, chính là hy vọng cô ấy chết tâm với anh, tôi nói đúng chứ?”
Kiều Phàm mỉm cười hờ hững: “Gần vậy, được rồi, không nói những chuyện này nữa, tôi cùng em đi dạo.”
“Ừm.” Tống Vy vui vẻ đồng ý.
Thời gian sau đó, hai người đi dạo mấy nơi, đã đi khu vui chơi, trung tâm thương mại cũng đi rồi, nhà ăn cũng tới rồi, cuối cùng đến boong thuyền ở tầng một du thuyền ngắm biển.
Tống Vy đứng ở trước lan can, hai tay nắm lan can, vẻ mặt đầy phấn khích nhìn mặt biển màu lam.
Lúc này gió biển thổi nhẹ, thổi tung bay chiếc váy dài và mái tóc dài của cô, giống như tiên nữ.
Hình ảnh này khiến rất nhiều người nhìn đến ngây người, thậm chí còn có nhiếp ảnh gia cầm máy ảnh, không nhịn được mà chụp ảnh cô.
Sau khi Tống Vy phát giác, cũng rất phối hợp bày ra vài tạo hình, để nhiếp ảnh gia đó chụp.
Sau khi nhiếp ảnh gia đó chụp xong thì đi tới trước Tống Vy và Kiều Phàm, ở trong ánh mắt nghi hoặc của hai người, từ trong máy ảnh của mình lấy ra cuộn phim đưa cho Tống Vy, nói là tặng cho cô, còn khen cô rất xinh đẹp.

Tống Vy cũng có hơi ngại, sau khi nhận lấy cuộn phim thì không ngừng nói cảm ơn.
Nhiếp ảnh gia xua tay, tỏ ý không cần cảm ơn, sau đó liền đi mất.
Kiều Phàm cầm lấy cuộn phim trong tay Tống Vy, để dưới ánh mặt trời: “Trước khi tới đây, tôi có nhìn thấy một tiệm chụp ảnh, tôi đi rửa ảnh, em ở đây đợi tôi.”
Nói rồi, anh xoay người đi mất, ngay cả cơ hội từ chối cũng không cho Tống Vy.
Tống Vy cười bất lực, cũng chỉ đành từ bỏ ý nghĩ gọi anh ta lại, nghe lời ở đây đợi anh ta quay trở lại.

Nhưng sau khi đợi một lát mà không đợi được Kiều Phàm, ngược lại đợi được cô Hill từng gặp trong phòng nghỉ và mấy chị em khác của cô ta.

“Bác sĩ Kiều đâu rồi?” Cô Hill dừng ở trước mặt Tống Vy, nhìn trái nhìn phải cũng không nhìn thấy bóng dáng của Kiều Phàm, không khỏi hỏi.

Tống Vy cũng không có giấu cô ta, nói nơi Kiều Phàm đi.

Cô Hill gật đầu, tỏ ý đã biết, sau đó ánh mắt đánh giá Tống Vy từ trên xuống dưới: “Cô thật sự là bạn gái của bác sĩ Kiều sao?” Ánh mắt của Tống Vy lóe tia chột dạ, rất muốn nói mình không phải.


Nhưng cô không có quên điều cô đã đồng ý, vì thế cũng chỉ có thể mỉm cười đáp lại: “Phải, tôi là bạn gái của anh ta.” Cô Hill siết chặt lòng bàn tay: “Nhưng tôi tại sao trước đây chưa từng nghe nói, hai người quen nhau bao lâu rồi?” Trong lòng Tống Vy vừa thầm cầu nguyện Kiều Phàm quay lại nhanh nhanh, vừa trả lời một cách bình tĩnh: “Gần 5 năm rồi.” “Năm năm!” Cô Hill kinh ngạc.

Vậy mà còn quen biết bác sĩ Kiều sớm hơn cô ta 4 năm.
Lúc này, cô Hill khó tránh có chút nhụt chí.
Có điều rất nhanh, cô ta lại khôi phục tinh thần dưới ám thị của người chị em đằng sau, hơi nâng cằm lên, cao ngạo nhìn Tống Vy: “Cho dù cô là bạn gái của bác sĩ Kiều, quen biết bác sĩ Kiều sớm hơn tôi thì sao cứ, tôi thích bác sĩ Kiều.”
“Tôi biết.” Tống Vy mỉm cười gật đầu.
Cô Hill không ngờ cô vậy mà phản ứng như vậy, ngay cả ghen cũng không, không kìm được mà nhíu mày, bắt đầu nghi ngờ đối phương rốt cuộc có yêu bác sĩ Kiều hay không.
“Nếu cô đã biết, vậy tôi cũng không vòng vo nữa, tôi nói thẳng vào vấn đề, tôi muốn theo đuổi bác sĩ Kiều.” Biểu cảm trên mặt cô Hill rất nghiêm túc.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK