Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 2042

Vòng thi thứ nhất có thời gian ba ngày, ba ngày sau mới hoàn toàn xác định bản vẽ, hơn nữa quyết định ra top 3.

Cho nên hôm nay, các nhà thiết kế đều là sau khi vẽ bản vẽ sương sương thì có thể nộp rồi rời đi.

Đương nhiên, nếu có nhà thiết kế cảm thấy thiết kế mình vẽ ngày hôm nay có thể làm bản vẽ cuối cùng, nộp bản vẽ lên đồng thời nói một tiếng với ban tổ chức, 3 ngày sau tới đợi kết quả cuộc thi cũng được.

Mà Tống Vy lúc này đã vẽ xong bản vẽ rồi.

Cô nhìn bản thiết kế tuyệt đẹp trong tay, khiến người khác nhìn một cái thì ngưng hô hấp, lại nhìn sang bên cạnh, Trần Châu Ánh cũng vẽ ra bản thiết kế trang sức tuyệt đẹp, mỉm cười rồi hỏi: “Như thế nào?”

Trần Châu Ánh không trả lời, mà liếc nhìn bản thiết kế trong tay cô, nhìn thấy trang phục cô thiết kế, tặc lưỡi nói: “Vy Vy, chúng ta quả nhiên không hổ là cộng sự tuyệt nhất, rõ ràng trước khi thiết kế, không có thương lượng thiết kế như nào, phần lớn vẫn là ngầm hiểu ý cảm thấy mình cứ vẽ theo cách nghĩ của mình trước, sau khi vẽ xong thì tới xem thử trang phục và trang sức có thể phối với nhau không, nếu không thể thì dựa vào sửa chữa có thể phối với nhau, nhưng bây giờ xem ra, dường như không cần sửa rồi, thiết kế của chúng ta cực kỳ cân xứng.”

Cô ấy thật sự chưa từng gặp được thiết kế trang phục nào hiểu ý với mình như vậy.

Tống Vy cũng cảm thán: “Phải, tớ cũng không ngờ, thiết kế của chúng ta cân xứng như vậy, không chỉ là thiết kế, ngay cả suy nghĩ nộp bản vẽ cũng giống nhau, cái này của cậu cũng là bản vẽ cuối cùng nhỉ, không định về sau tiến hành sửa nữa nhỉ?”

Trần Châu Ánh mỉm cười gật đầu: “Không sai, tớ cảm thấy thiết kế của tớ đã rất hoàn mỹ rồi, bản thân tớ cũng không biết tự sửa, nó đã hoàn mỹ không cần sửa nữa, nếu còn phải sửa, ngược lại là hủy nó, cho nên tớ quyết định coi là bản vẽ cuối cùng, Vy Vy cậu cũng vậy nhỉ.’

Tống Vy ừ một tiếng: “Phải, suy nghĩ của tớ giống cậu, linh cảm ngày hôm nay vô cùng tốt, tốt tới mức tớ bùng nổ ý tưởng, trực tiếp vẽ xong bản thiết kế, hơn nữa còn là một lần ăn ngay.”

“Tớ cũng vậy.” Trần Châu Ánh làm một động tác yaeh, sau đó chu môi qua các nhà thiết kế khác: “Cậu nhìn những nhà thiết kế đó, ai cũng nhíu chặt mày, đoán chắc vẽ không thuận lợi lắm.”

Tống Vy liếc nhìn: “Có một chút.”

“Sợ rằng có những nhà thiết kế, bản vẽ sơ bộ cũng không vẽ xong.” Trần Châu Ánh nói.

Tống Vy gật đầu: “Đoán chắc bọn họ cho dù hôm nay vẽ xong bản vẽ sơ bộ, cũng sẽ không hài lòng, ngày mai sẽ còn sửa tiếp, có điều có một người, dường như giống với chúng ta, cũng đã vẽ xong bản vẽ cuối cùng.”

“Cậu nói Yamamoto Kayako sao?” Trần Châu Ánh nhướn mày.

Tống Vy xoay chiếc bút chì trong tay: “Là cô ta, khi chúng ta nói chuyện thì tớ nhìn thấy cô ta để bút trong tay xuống, sau đó cầm bản thiết kế của mình lên, trên mặt nở nụ cười rất hài lòng, cho nên tớ đoán, cô ta giống chúng ta, một lần ăn ngay, vẽ ra bản vẽ hài lòng nhất.”

“Nhưng cô ta lúc này trên mặt hình như có chút không vui lắm.” Trần Châu Ánh sờ cằm, nói.

Tống Vy thở dài: “Là cộng sự của cô ta liên lụy cô ta rồi.”

“Cộng sự?” Trần Châu Ánh nghe thấy lời này, lập tức nhìn sang nhà thiết kế trang phục ở bên cạnh Yamamoto Kayako.

Nhà thiết kế trang phục đó chính là một trong những người nhíu chặt mày mà cô nói vừa rồi.

Nhà thiết kế trang phục đó cắn đầu bút chì, cẩn thận nhìn Yamamoto Kayako, nói gì đó với Yamamoto Kayako.

Càng nói, sắc mặt của Yamamoto Kayako càng khó coi, thậm chí tới mức gần nổi giận.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK