Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1453

Nếu không cô chắc không đứng nổi!

“Không có chuyện gì rồi.” Tống Vy lắc đầu.

Giang Hạ nghe thấy lời này, bỗng chốc thở phào: “Vậy tớ quay về trước, tạm biệt.”

Nói xong, cô siết lòng bàn tay, giả bộ tư thế đi lại bình thường, đi về phía văn phòng của mình.

Tuy nhiên cô giả bộ có giống nữa, nhưng vẫn lộ điều khác lạ, Tống Vy phát hiện rồi, hai mắt nheo lại.

“Tư thế đi của Hạ…”

Là người từng trải, cô đương nhiên có thể nhìn ra tư thế đi của Giang Hạ có vấn đề, không giống chân bị thương, mà là sau khi làm chuyện đó lần đầu sẽ có.

Cũng tức là tối qua Giang Hạ ở cùng với đàn ông, chỉ là không biết người đàn ông này là ai.

Tống Vy không cho rằng người đàn ông mà Giang Hạ ở bên nhau là Kiều Phàm.

Hiểu lầm hiện nay của Kiều Phàm và Hạ còn chưa tháo gỡ, Kiều Phàm còn hận Hạ, là tuyệt đối không thể chạm vào Hạ.

Vậy thì chỉ có thể chứng tỏ, tối qua Hạ xảy ra quan hệ với người đàn ông khác.

Chỉ là không rõ, Hạ là tự nguyện hay là bị cưỡng ép, có điều nhìn bộ dạng vừa rồi của Giang Hạ, không có nửa phần oán hận và đau lòng, khả năng tự nguyện là rất cao.

Lẽ nào Hạ thật sự buông được Phàm, nhìn trúng người đàn ông khác rồi?

Nghĩ đến đây, Tống Vy trợn to mắt, trong lòng chấn động một lúc mới khôi phục lại.

Nếu thật sự như những gì cô suy đoán, cô cảm thấy đây không phải là chuyện xấu.

Hạ yêu đau khổ Phàm mười mấy năm, trong mười mấy năm nay, không biết chịu bao nhiêu ấm ức và lạnh nhạt, cô nhìn cũng đau lòng.

Hơn nữa cho dù hiểu lầm giữa Phàm và Hạ được gỡ bỏ, cô cũng không cho rằng bọn họ sẽ ở bên nhau, dù sao Phàm không yêu Hạ, bọn họ nhiều nhất cũng chỉ trở thành bạn, chứ sẽ không trở thành người yêu.

Cho nên cô rất hy vọng nhìn thấy Hạ lần nữa tìm được một người mình thích, ít nhất Hạ có thể hạnh phúc.

Nghĩ vậy, Tống Vy xoay người trở lại văn phòng của mình.

Trong văn phòng sát vách, Giang Hạ vịn bàn ngồi xuống, lúc này mới thở phào, cảm thấy cả người mình như sống lại.

Cô bây giờ vẫn có thể cảm nhận được chỗ đó bên dưới của cô đau rát, ngồi cũng rất không thoải mái.

Xem ra lát nữa phải đến tiệm thuốc mua ít thuốc rồi.

Bỗng nhiên, điện thoại đổ chuông.

Giang Hạ day mi tâm, cầm điện thoại lên xem, nhìn thấy tên hiển thị, suýt nữa ném điện thoại đi: “P… Phàm!”

Anh ta sao lại gọi tới?

Lẽ nào anh ta biết người tối qua là cô, sau đó đặc biệt gọi tới hỏi cô?

Phải làm sao?

Cô phải nghe, phải thừa nhận sao?

Điện thoại vẫn đang đổ chuông không ngừng, mà cả người Giang Hạ lại rơi vào trong sự băn khoăn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK