Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

CHƯƠNG 507

Ngày mai là tới sinh nhật Mercedes rồi.

Được Tống Vy chỉ đường, Đường Hạo Tuấn lái xe tới trước một trang viên tư nhân kiểu cũ.

Trang viên này rộng khoảng vài trăm mét vuông, tuy bề ngoài cổ kính nhưng hoa viên và các địa điểm vui chơi lại vô cùng đầy đủ, thậm chí còn cho người ta cảm giác của một nhà quý tộc sa sút.

Đường Hạo Tuấn mở cửa xuống xe, cùng Tống Vy bế hai đứa trẻ xuống.

Vừa xuống đất, hai đứa trẻ lập tức nắm tay nhau, hưng phấn chạy tới cửa trang viên Tống Vy nhìn dáng vẻ vui mừng của hai đứa trẻ, không khỏi lắc đầu cười: “Chậm thôi, cẩn thận ngã đấy.”

Nhưng hai đứa trẻ hoàn toàn không đáp lại cô, kiễng chân ấn chuông cửa.

Đường Hạo Tuấn sửa sang lại cổ tay áo, đứng bên cạnh Tống Vy, cùng cô nhìn hai đứa trẻ cách đó không xa: “Thầy Mercedes ở đây sao?”

“Đúng vậy.” Tống Vy gật đầu.

Đang nói thì cô chợt nhìn thấy một người giúp việc mặc đồ hầu gái thời trung cổ chạy từ trang viên ra, mở cánh cổng lớn chạm khắc.

Cửa vừa hé mở một chút, hai đứa trẻ đã chui thẳng vào, chạy về phía trang viên.

Người giúp việc thấy vậy, chẳng những không ngăn chúng mà còn nhìn bóng dáng hai đứa trẻ với vẻ mặt hiền từ, tới khi hai đứa trẻ chạy thẳng vào trong trang viên mới nhiệt tình chào hỏi Tống Vy: “Cô Tống, cô tới rồi.”

Tống Vy mỉm cười đáp lại: “Thầy có ở trong không?”

“Có, ông chủ đang tiếp khách.” Người giúp việc trả lời, sau đó nhìn về phía Đường Hạo Tuấn, có vẻ đang tò mò về thân phận của anh.

Tống Vy mỉm cười, khoác tay Đường Hạo Tuấn: “Đây là bạn trai tôi, họ Đường.”

“Chào anh Đường.” Người giúp việc vội vàng chào hỏi Đường Hạo Tuấn.

“Xin chào.” Đường Hạo Tuấn khẽ gật đầu, đáp lại một câu.

khẽ cong môi, tâm trạng có chút vui mừng.

Có điều, ngay sau đó, anh như nghĩ tới điều gì, đôi môi mỏng hạ xuống, mím lại.

Thật kỳ lạ! Nếu trước đây cô chưa từng yêu đương, vậy Hải Dương và Dĩnh Nhi từ đâu tới?

Nghĩ vậy, Đường Hạo Tuấn nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp của Tống Vy, như thể muốn khám phá ra điều gì từ khuôn mặt cô.

Nhưng trên mặt Tống Vy chỉ có sự mờ mịt và nghi hoặc, không còn gì khác.

“Hạo Tuấn, anh nhìn em như vậy làm gì, trên mặt em có gì sao?” Tống Vy xoa mặt mình.

Đường Hạo Tuấn thu hồi ánh mắt, hé đôi môi mỏng khẽ trả lời: “Không có gì.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK