Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 640

“Đúng vậy, những nhà thiết kế xuất sắc đó đều hơi lớ tuổi rồi . Tôi nghĩ khi làm việc với những người đi trước như vậy sẽ phải kiềm chế lắm, lại còn không có tiếng nói chung, nhưng hầu hết các nhà thiết kế thời trang tương đương với tuổi của tôi thì lại không thể làm được. Mãi đến hai ngày trước tôi nhìn thấy show Quang Huy Nhật Nguyệt thì mới biết là cô đã về nước rồi.” Trần Châu Ánh giải thích.

Tống Vy cười nói: “Vậy là cô liền tới đây tìm tôi?”

“ Cũng không phải, khi tôi xem chương trình của cô ở nước ngoài là tôi đã biết trình độ của cô rất cao. Tôi không muốn tìm những người lớn tuổi, còn những người trẻ khác thì không đủ tiêu chuẩn, nên tôi chỉ có thể tìm đến cô. Vì vậy nên tôi đã đi một chuyến đến hiệp hội, nhờ phân hội trưởng gọi cô qua. Thế nào, cô có muốn hợp tác không?” Trần Châu Ánh nhìn cô, hai mắt sáng ngời, trong đó đầy vẻ chờ mong.

Tống Vy im lặng.

Thật ra mà nói, bảo cô không động lòng là giả. Dù sao thì được thiết kế váy cho công chúa của một đất nước cũng là một niềm vinh dự.

Nếu thiết kế tốt thì danh vọng và địa vị trong nước của cô sẽ gần như đạt đến tầm cao như của Mina ở nước ngoài. Nhưng nếu thiết kế không tốt thì sẽ không chỉ làm mất lòng hoàng gia, mà còn có thể gặp phải những rắc rối khác, chẳng hạn như bị chèn ép trong nghề thiết kế hay gì đó.

Nhìn thấy vẻ lo lắng trong mắt Tống Vy, nhưng Trần Châu Ánh lại không biết cô đang lo lắng điều gì, cô ấy vỗ vai cô: “Đừng lo, tiền chúng ta kiếm được chia đôi nhé?”

Tống Vy không khỏi dở khóc dở cười: “Không phải vì tiền, mà là…”

Cô nói ra sự lo lắng của mình.

Trần Châu Ánh mỉm cười: “Ôi dào, còn tưởng là gì chứ. Yên tâm đi, không đáng sợ như cô nghĩ đâu. Trước khi tìm đến cô, tôi đã liên lạc với cô công chúa nhỏ rồi, cho cô bé xem show Dục Hỏa Trùng Sinh với Quang Huy Nhật Nguyệt của cô rồi. Cô bé ấy rất thích.”

“Thật sao?” Tống Vy kinh ngạc trợn tròn mắt.

Trần Châu Ánh gật đầu: “Thật đó, tôi còn có thể nói dối cô sao? Nếu bỏ lỡ cơ hội này thì sẽ không có lần sau đâu, nhất định phải suy nghĩ kỹ càng.”

“Không cần nghĩ nữa, tôi nhận.” Tống Vy giơ tay ra.

Hai người bắt tay nhau, cùng cười ra tiếng.

Sau đó, cả hai đã ký hợp đồng hợp tác dưới sự chứng kiến của phân hội trưởng.

Vừa đi ra khỏi hiệp hội, Trần Châu Ánh đã nhìn thấy xe tới đón mình, cô ấy vẫy tay về hướng xe, sau đó quay đầu nói với Tống Vy bên cạnh: “Vy Vy, vậy tôi đi trước nhé. Ngày mai tôi sẽ đưa những món trang sức đó tới đến công ty cô để thống nhất về phong cách thiết kế.”

“Được, đi đường cẩn thận.” Tống Vy cười đáp.

Trần Châu Ánh rời đi, cô cũng không chờ ở đó lâu, lập tức lái xe trở về công ty, sau đó lại làm việc thêm hai giờ nữa thì Đường Hạo Tuấn đến.

Đường Hạo Tuấn nhìn thấy cô mặt mày rạng rỡ, không khỏi hỏi: “Tâm trạng tốt thế sao?”

“Anh cũng nhìn ra à?” Tống Vy vừa thắt dây an toàn vừa đáp: “Em vừa nhận một vụ làm ăn lớn.”

Cô kể về việc hợp tác với Trần Châu Ánh.

Đường Hạo Tuấn nghe xong trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc: “Trùng hợp như vậy sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK