Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Một màn này, lập tức khiến Đường Hạo Tuấn đen mặt, chiếc bút máy trong tay cũng suýt bị anh bẻ gãy.

Nhất là khi nghe thấy người mẫu da đen mở miệng là bạn yêu, tôi yêu cô thì mặt mày càng thối, khí lạnh quanh người tỏa ra như kiểu không cần tiền.


Trình Hiệp ở đằng sau anh thấy vậy, đẩy kính, không nhịn được mà cười trộm.

Tổng giám đốc vậy mà ghen với cả phụ nữ! Dường như nhận ra Trình Hiệp đang cười trộm, mắt của Đường Hạo Tuân nheo lại, tắt livestream đi.

Trình Hiệp bị dọa giật mình, vội vàng thu lại nét cười rồi hỏi: “Tổng giám đốc, anh không xem nữa sao?”
“Không xem nữa, đây không phải là chung kết, cô ấy cũng không lấy được hạng nhất, chỉ là vòng loại mười sáu lấy tám mà thôi, xem tiếp cũng không có ý nghĩa gì, đi thôi, đi họp!” Đường Hạo Tuấn cầm một tập văn kiện trên bàn, nhấc chân đi ra khỏi văn phòng.

“Được!” Trình Hiệp vội đi theo.

Hiện trường cuộc thi đấu, thư ký Vương tuyên bố thời gian chế tác kết thúc, tất cả các nhà thiết kế chuẩn bị cho người mẫu mặc thử.


Bên Tống Vy, không đợi cô giúp, người mẫu da đen đã nôn nóng ôm chiếc váy, tự mình đi vào phòng thay để thay rồi.

Tống Vy thấy vậy thì dở khóc dở cười, khẽ lắc đầu, sau cũng đi vào phòng thay đồ, giúp người mẫu điều chỉnh chiếc váy, nếu có chỗ nào không ổn, có thể sửa luôn trên người.

Càng huống chi, người mẫu mà cô ta chọn, khí chất cũng rất giống với người mẫu lúc trước Daphne đã dùng, hai yếu tố cộng lại, cô ta không cảm thấy Tống Vy có thể thắng được cô ta.

“Vậy sao, nhưng tôi không thấy tôi sẽ thua!” Tống Vy vuốt tóc, sau đó cười như không cười nhìn Tống Huyền: “Cô chắc sẽ không quên, đây không phải là chung kết, mà là vòng loại, cho nên tôi không cần tranh thắng thua với cô, tôi chỉ cần qua vòng là được!”
Nghe thấy lời này, Tống Huyền sững người.


Bởi vì cô ta thật sự quên mất, thật sự xem đây thành chung kết.

Cô ta muốn so bì một trận với Tống Vy, vô thức muốn tranh thắng thua với Tống Vy, cho nên hoàn toàn quên mất đây là vòng loại, bán kết cũng không phải.

Thấy vẻ mặt trắng xanh đan xen của Tống Huyền, Tống Vy biết mình nói trúng rồi, mỉm cười: “Xem ra ý nghĩ tranh thắng thua của cô, bây giờ là không đạt được rồi.

”.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK