Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 443

Đường Hạo Tuấn không lên tiếng, chỉ sửa sang lại tóc tai rối bời của Tống Vy.

Cử chỉ thân mật của hai người lọt vào mắt Tô Thu.

Tô Thu trợn tròn mắt, không thể tin nổi: “Hai người… hai người…”

Bà ta còn chưa nói hết câu thì đã bị viên cảnh sát ngắt lời: “Cô Tống, những lời này của cô có chứng cứ gì hay không?”

Viên cảnh sát chắn trước mặt Tô Thu, vẻ mặt nhìn Tống Vy rất mực nghiêm túc.

Tống Vy lắc đầu: “Chứng cứ thì tôi không có, nhưng tôi thấy được vài điểm khả nghi.”

Cô liệt kê ra những chỗ khả nghi ấy.

Viên cảnh sát càng nghe thì vẻ mặt càng nghiêm trọng, sau đấy tức tốc gọi đội trưởng của mình đến.

Người đội trưởng vươn tay với Tống Vy: “Cô Tống, cảm ơn cô đã cung cấp những đầu mối quan trọng như thế cho chúng tôi. Nếu mọi việc đúng như những gì cô nghi ngờ thì vụ án này, e rằng thật sự không phải là một vụ tự tử đơn giản.”

“Không cần cảm ơn, việc nên làm thôi, tôi cũng muốn biết rốt cuộc Tống Huyền đã chết hay chưa!” Tống Vy vừa đáp lời vừa định vươn tay ra bắt tay chào lại.

Thế nhưng cô còn chưa kịp bắt tay lại thì một bàn tay thon dài đã vươn đến nắm lấy tay người đội trưởng kia trước cô rồi.

Thấy vậy, cả Tống Vy lẫn người đội trưởng kia cùng sửng sốt một lúc.

Nhưng Tống Vy đã nhanh chóng nở nụ cười.

Bởi vì cô biết bệnh chiếm hữu của Đường Hạo Tuấn lại tái phát rồi. Anh không muốn cô với người đội trưởng kia bắt tay nhau.

Người đội trưởng kia cũng hiểu ra việc này nên lúc thu tay lại có hơi lúng túng.

Lúc này Tô Thu bất thình lình kéo tay đội trưởng, vội vàng hỏi: “Mấy người nói thế nghĩa là sao? Mấy người nói Huyền Nhi chưa chết, người đã chết không phải là Huyền Nhi ư?”

“Xin lỗi bà, chúng tôi không khẳng định như thế, chúng tôi chỉ đang nghi ngờ mà thôi.” Đội trưởng sầm mặt rút tay về.

Tô Thu lắc đầu dữ dội: “Không thể như thế được. Lúc Huyền Nhi nhảy lầu là tôi vừa đi lấy cơm về, con bé còn cách cửa phòng bệnh nói từ biệt tôi nữa.”

“Thế nghĩa là, bà nhìn thấy người ngồi trên bệ cửa sổ là Tống Huyền thật phải không?” Đội trưởng nheo mắt lại.

Tống Vy lẫn Đường Hạo Tuấn cũng nhìn bà ta.

Môi Tô Thu giần giật: “Tôi không thấy. Khi đó cửa phòng đang đóng, tôi chỉ nghe thấy giọng của Huyền Nhi thôi, rồi lúc tôi mở cửa đi vào thì Huyền Nhi đã nhảy xuống rồi.”

Nói đến đây bà ta đột ngột ngồi thụp xuống, che mặt, khóc đầy thương tâm.

Tống Vy nhìn ra, bà ta thực sự không nói dối.

Vậy tức là bà ta cũng không biết được người nhảy lầu có thật sự là Tống Huyền hay không, Nhưng mà thế cũng không có gì lạ, Tống Huyền vốn rất hận Tô Thu, nếu như đây là kế hoạch giả chết của Tống Huyền thì chuyện cô ta không kể cho Tô Thu cũng bình thường.

“Bà ta không nhìn thấy Tống Huyền, cũng có nghĩa là vẫn không thể nào khẳng định người nhảy lầu là Tống Huyền. Vả lại, theo như tôi biết thì mặt mũi thi thể đã bị hư hỏng hoàn toàn, không cách nào nhận diện được ngoại hình, vậy thì cách tốt nhất để xác định xem thi thể đó có thật là Tống Huyền hay không là so sánh ADN.” Đường Hạo Tuấn ngước mắt nhìn, giọng nói vừa trong trẻo vừa lạnh lùng, hờ hững

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK