Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1699

Một tiếng vợ thôi cũng khiến cho thư ký đến lấy tài liệu phải “ăn cơm chó”.

Tống Vy ừ một tiếng, sau đó đáp lại: “Chồng à, em xuống máy bay rồi.”

“Xuống rồi sao?” Đường Hạo Tuấn sửng sốt một chút, sau đó nhìn thời gian ở góc dưới bên phải máy tính mới phát hiện đã bốn giờ rồi, đúng là máy bay đã hạ cánh rồi.

“Xin lỗi, anh bận quá nên không để ý đến thời gian, anh sẽ đến đón em ngay lập tức.” Đường Hạo Tuấn nói rồi đứng dậy.

Tống Vy nở nụ cười: “Nếu bận như vậy thì không cần phải đến đâu, lát nữa em sẽ tự về, dù sao thì vẫn có vệ sĩ bảo vệ em mà, nên anh không cần phải lo lắng về sự an toàn của em!”

“Anh biết, có điều anh vẫn muốn tới đón em, đã hai ngày không gặp em rồi.” Đường Hạo Tuấn nói.

Nói cách khác chính là anh nhớ em!

Tống Vy dở khóc dở cười: “Nếu như vậy thì anh tới đây đi, em sẽ đợi anh ở sân bay, vừa đúng lúc em cũng còn có chuyện cần phải xử lý.”

“Chuyện cần xử lý sao?” Đường Hạo Tuấn nhíu mày: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Không phải chuyện lớn, anh còn nhớ Giang Vân Khê không?” Tống Vy hỏi.

Một tia mơ hồ lóe lên trong mắt Đường Hạo Tuấn: “Là ai? Nghe quen quen, hình như anh đã từng nghe qua cái tên này.”

Anh thì thầm.

Tống Vy nghe vậy liền biết anh thật sự không nhớ, nhịn không được cười ra tiếng.

Nếu như Giang Vân Khê đó biết người mà cô ta luôn muốn gả không hề nhớ gì đến cô ta.

Không biết liệu cô ta có suy sụp mà khóc lóc thảm thiết không nhỉ.

“Em cười cái gì chứ?” Đường Hạo Tuấn nhướng mày hỏi.

Tống Vy nhịn cười, nhưng ý cười trong mắt vẫn không tiêu tan, cô mở miệng nói: “Không có gì, để em nhắc cho anh nhớ, Giang Vân Khê là cái người đã cứu anh bên sông, sau đó yêu anh, muốn gả cho anh đó.”

Được Tống Vy nhắc, Đường Hạo Tuấn lập tức nhớ ra Giang Vân Khê là ai, anh nhíu mày, trong mắt hiện lên một tia chán ghét: “Hoá ra là cô ta!”

Phải nói rằng trên đời này, người phụ nữ ghê tởm nhất mà anh từng gặp qua, ngoại trừ Lâm Giai Nhi thì người còn lại chính là cô ta.

Anh ta không dễ dàng gì mới quên đi được người phụ nữ này, bây giờ lại phải nghĩ về cô ta một lần nữa.

“Là cô ta.” Tống Vy gật đầu.

Đường Hạo Tuấn mím môi hỏi: “Sao đột nhiên em lại nhắc tới cô ta? Chẳng lẽ em xảy ra chuyện gì có liên quan đến cô ta à?”

“Đúng vậy, thật tình cờ, em đi cùng chuyến bay với cô ta, cô ta ngồi ở hạng phổ thông, lúc em đi ngang qua hạng phổ thông thì cô ta nhìn thấy em, sau đó bịa ra tin đồn về em.” Tống Vy khịt mũi, cất giọng lạnh lùng.

Sắc mặt Đường Hạo Tuấn ngay lập tức trở nên u ám: “Cái gì? Cô ta bịa chuyện về em sao?”

“Vâng, cô ta nói em là người thứ ba chen chân vào phá hoại hạnh phúc của một gia đình giàu có, thật khiến em tức chết mà.” Tống Vy tức giận nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK