Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 861

Trong khoảng thời gian này, không phải Đường Mãnh chưa từng phản đối, nhưng lần nào cũng bị ông nội trấn áp thật mạnh.

Trước đây anh nghĩ mãi vẫn không thông, rõ ràng có nhiều lần Đường Mãnh có thể đánh bại ông nội nhưng cuối cùng thì lại bỏ cuộc. E rằng ông nội đã dùng việc giết chết ba mẹ anh làm điểm yếu để chèn ép Đường Mãnh một cách dễ dàng như vậy.

“Ha ha …” Đường Hạo Tuấn giơ tay lên che mắt, trong miệng phát ra tiếng cười khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Anh nghĩ, có lẽ mình đã biết di chúc của ông nội là gì rồi.

Đó là bằng chứng của việc Đường Mãnh đã giết chết ba mẹ anh, cho nên cả nhà Đường Mãnh mới liều mạng muốn có được di chúc như vậy.

Giỏi lắm, thật sự giỏi lắm, cả nhà Đường Mãnh và cả ông nội, họ thực sự rất giỏi.

Tiếng cười của Đường Hạo Tuấn dần lớn hơn, trong tiếng cười tràn đầy nỗi bi thương.

Anh biết cả nhà Đường Mãnh không phải người tốt, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng họ là kẻ sát hại ba mẹ mình.

Đường Mãnh là anh trai của ba anh, làm sao ông ta có thể làm được chuyện như thế?

Đương nhiên, điều khiến Đường Hạo Tuấn thất vọng nhất chính là ông cụ.

Để giữ lại người con trai duy nhất là Đường Mãnh mà ông đã chọn cách bỏ qua cái chết của người con trai còn lại.

Thảo nào khi ông nội tự tử đã nói rằng ông có lỗi với anh nhất.

“A!” Đường Hạo Tuấn buông thõng hai tay, hai mắt như kẻ điên, sau đó hất tất cả những thứ trên bàn cà phê xuống đất.

Loảng xoảng.

Đồ sành sứ, thủy tinh vỡ tan tành.

Trình Hiệp ở bên ngoài nghe vậy tưởng có chuyện không hay, vội vàng vào trong kiểm tra tình hình.

“Tổng giám đốc, anh…” Trình Hiệp ngây ngẩn cả người, nhìn Đường Hạo Tuấn cúi đầu đứng trước sô pha, trên người toát ra hơi thở chết chóc, trong lòng không khỏi thấy sợ hãi.

“Tổng giám đốc, anh không sao chứ?” Trình Hiệp lấy dũng khí hỏi.

Đôi môi mỏng của Đường Hạo Tuấn khẽ nhúc nhích, giọng nói lạnh lùng không hề có tình cảm: “Tôi muốn gặp trợ lý của ông nội.”

“Vâng, tôi sẽ thu xếp.” Trình Hiệp không hỏi lý do, lập tức gật đầu.

Đường Hạo Tuấn đến nơi người từng là trợ lý của ông nội ở.

Anh đã ở lại đó rất lâu, hỏi rất nhiều.

Câu trả lời cuối cùng anh nhận được gần như trùng khớp với những gì Tống Vy đã nói, cũng giống như anh đã suy đoán, cái chết của ba mẹ anh không phải do Lưu Mộng đụng phải, mà là do người của Đường Mãnh làm.

Kết quả này khiến Đường Hạo Tuấn bị đả kích rất mạnh, khi đi ra khỏi chỗ ở của trợ lý, bước đi của anh còn hơi lộn xộn.

Khi đi xuống cầu thang anh đã suýt ngã sấp xuống, nhưng nhờ có Trình Hiệp kịp thời đỡ lấy nên mới tránh được hậu quả.

“Tổng giám đốc, chúng ta về biệt thự sao?” Trình Hiệp đau lòng nhìn Đường Hạo Tuấn.

Giờ anh ta cũng mới biết hóa ra ông bà chủ bị Đường Mãnh giết, chứ không phải mẹ của Tống Vy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK