Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1260

Hơn nữa, có lẽ do đã gặp quá nhiều ‘bất ngờ’, khi thấy có người mang hộp tới, cảm xúc của cô không dao động nhiều.

Hai người tiếp tục đi vào phòng nghỉ.

Hai vệ sĩ đứng ở cửa nhìn thấy các cô, lập tức mở cửa giúp: “Mời bà chủ.”

Tống Vy khẽ vuốt cằm, mang theo Hạ Bảo Châu vào chung.

Trong phòng nghỉ, hai đứa bé đang xem TV, nhìn thấy hai người đi vào thì lập tức bò xuống ghế sô pha chạy tới: “Mẹ ơi, mẹ thi xong rồi à?”

“Vẫn chưa, chiều thi tiếp.” Tống Vy đón được hai bé.

Hiện tại, bọn trẻ đã được năm tuổi, cơ thể cao hơn mấy tháng trước, chạy nhanh tới cũng giống như pháo nhỏ, đập trúng chân khiến cô hơi đau.

Nếu thêm một năm nữa, cô cũng không dám đón như vậy.

“Vy Vy, vệ sĩ đưa cơm tới nữa này.” Hạ Bảo Châu chỉ bữa cơm trưa phong phú trên bàn, hai mắt lấp lánh.

Kể từ khi biết Lâm Giai Nhi cũng ở đây, Đường Hạo Tuấn lập tức bảo Tống Vy đừng dùng cơm ở nhà ăn hội quán bởi vì chẳng ai biết được nhóm Lâm Giai Nhi có mua chuộc người phòng bếp hay không.

Thế nên Đường Hạo Tuấn bảo vệ sĩ hàng ngày đến một nhà ăn khác nhau mua cơm rồi đưa sang hội quán cho nhóm Tống Vy.

Cứ như vậy, Đường Hạo Minh lẫn Lâm Giai Nhi chẳng ai biết rõ các cô ăn cơm nhà ăn nào nên đương nhiên không thể xuống tay.

“Ừm, tớ thấy rồi, thôi ăn cơm trước đi.” Tống Vy kéo tay hai đứa trẻ, cười nói.

Trong lúc ăn cơm trưa, cửa phòng nghỉ bỗng bị gõ.

Tống Vy đặt đũa xuống nhìn ra ngoài: “Mời vào.”

Vệ sĩ mở cửa đi vào: “Bà chủ, vừa nãy có nhân viên công tác nói bạn của cô tặng quà, chính là món này.”

Nói xong, vệ sĩ đưa chiếc hộp từ sau lưng lên phía trước bằng hai tay.

Nhìn thấy nó, lông mày Tống Vy lập tức cau chặt.

Hạ Bảo Châu càng tức hơn, cô ấy đập bàn: “Mé, lại tới, bình thường mỗi ngày một cái, thế mà nay lại đưa hai cái.”

Cái này còn lớn hơn cái kia, nói cách khác, nó không phải cái khi nãy các cô nhận mà là một thứ mới.

“Mẹ ơi, lại là Lâm Giai Nhi đưa sao?” Tống Hải Dương nheo đôi mắt giống hệt Đường Hạo Tuấn.

Tống Vy ừ một tiếng: “Đúng thế.”

Khuôn mặt nhỏ của Tống Hải Dương chợt lạnh đi.

Tống Vy nhìn vệ sĩ: “Đem cái này ra ngoài, sẵn xem bên trong có gì. Bên cạnh đó, nếu lại có nhân viên công tác đưa những chiếc hộp tới, các anh đừng nhận.”

“Vâng.” Vệ sĩ gật đầu, cầm hộp ra ngoài.

Tống Vy không nhìn nữa, cô cười gượng gạo: “Nào, tiếp tục ăn cơm thôi.”

Hạ Bảo Châu lầu bầu: “Bây giờ làm gì có tâm trạng ăn cơm nữa, tức no rồi.”

Tống Vy nhìn cô ấy, lại nhìn hai đứa bé, cũng không lên tiếng.

Đúng là đừng nói bọn họ, ngay cả cô cũng tức giận vô cùng.

Không bắt được Lâm Giai Nhi thì mỗi ngày sẽ có hộp đến trước mặt cô, dù có nhóm vệ sĩ chặn đường thì vẫn có cá lọt lưới.

Ấn huyệt thái dương, Tống Vy thở dài.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK