Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1991

Làm sao Trần Châu Ánh có thể không hiểu được suy nghĩ của Yamamoto Kayako, cô lườm cô ta một cái nhưng cũng lười không muốn quan tâm.

Dù sao người ta cũng đã coi mình là không khí, chẳng lẽ cô còn nhiệt tình để đối lấy sự lạnh lùng của đối phương sao.

Yamamoto Kayako không quan tâm đến cô thì cô cũng không thèm để mắt đến cô ta.

Nghĩ xong, Trần Châu Ánh hừ lạnh một tiếng với Yamamoto Kayako, đi theo Tống Vy ra tới chỗ để xe.

Ở trên xe, Tống Vy nhìn gương mặt khó chịu của Trần Châu Ánh rồi mỉm cười: “Sao vậy?”

“Không có gì, chỉ là khó chịu với người phụ nữ của nước J kia, chết tiệt thật, chưa gặp một ai khiến người khác tức giận như vậy.” Trần Châu Ánh giận dữ nói.

Tống Vy chống đầu, nhìn cô cười như có như không: “Là tức giận chứ không phải là do không cam tâm vì đến cuối cùng người ta vẫn không nhìn cậu một cách tử tế sao?”

Ánh mắt Trần Châu Ánh sáng lên, trả lời hơi chột dạ: “Làm sao có thể chứ, tớ là kiểu người như vậy sao?”

Tống Vy gật đầu: “Đúng vậy.”

“Hứ…” Trần Châu Ánh bĩu môi: “Tống Vy, cậu đừng đổ oan cho tớ như thế có được không?”

“Làm gì có, tớ chỉ nói sự thật thôi.” Tống Vy nhún vai, rồi mỉm cười nói: “Châu Ánh, thực ra trong lòng cậu không hề thù ghét cô Yamamoto Kayako kia chút nào đâu đúng không?”

“Làm sao có thể chứ?” Trần Châu Ánh lập tức ngồi thẳng lưng, phản bác lại: “Làm sao mà tớ có thể không ghét cô ta được chứ, tớ ghét cô ta chết đi được, cậu không biết đâu, cái bộ dạng huênh hoang kiêu ngạo của cô ta nhìn thôi đã khiến người khác tức giận, cô ta cứ làm như trên thế giới này không ai so được với mình vậy, lại còn không thích người khác được dùng danh xưng chòm sao Song Tử với mình, cứ như thể là tớ thích được gọi giống cô ta lắm không bằng. Còn nữa Tống Vy, cậu không nhìn thấy lúc cậu nói tạm biệt thì cô ta chỉ nói chuyện với một mình cậu và hoàn toàn không để ý gì đến tớ, còn liếc nhìn tớ bằng nửa con mắt, đúng là khiến tớ tức chết đi được.”

Nhìn thấy Trần Châu Ánh giận đỏ mặt tía tai, Tống Vy lắc đầu, dở khóc dở cười: “Được rồi Châu Ánh, cậu bình tĩnh chút đi, mặc dù cậu nói nghe nặng nề vậy thôi nhưng thực ra cậu vẫn không hề ghét cô Yamako kia, tớ có thể nhìn ra được cậu chỉ nói ghét ngoài miệng như vậy thôi chứ thật ra cậu cũng khá thích cô ấy.”

“Làm gì có chứ!” Trần Châu Ánh chau mày.

Tống Vy nhướng mày: “Lại còn cứng miệng. Tớ nhìn ra được là cậu rất thích cô ấy và cô ấy cũng rất thích cậu đấy.”

“Cô ta? Thích tớ?” Trần Châu Ánh không tin vào mắt mình.

Tống Vy ừm một tiếng: “Đúng vậy, hai người cùng yêu thích nhau nhưng lại đều thấy đối phương không thuận mắt nên mới là đối thủ đấy.”

“Cậu có ý gì?” Trần Châu Ánh nghe không hiểu.

Tống Vy nghịch mái tóc đã dài ra khá nhiều của mình, khẽ mỉm cười rồi nói: “Có nghĩa là, hai người các cậu là cùng một kiểu người, tích cách, cách xử lý công việc… đều rất giống nhau, điều này khiến hai người yêu thích nhau nhưng cùng lúc đó, cậu và cô gái kia lại không thuận mắt nhau. Tình huống này khiến hai người là đối thủ với nhau, nhưng không phải là kiểu đối thủ thâm thù đại hận mà là kiểu đối thủ kính trọng nhau trong thi đấu, bởi vì hai người có tài năng thiên bẩm như nhau, hơn nữa lại có chung một danh xưng. Hai người đang đứng ở cùng một vị trí, rất tự nhiên sẽ muốn tranh giành thắng bại.”

Những lời này khiến Trần Châu Ánh khó lòng đáp lại.

Đúng thật là như vậy, cô và Yamamoto Kayako quá giống nhau, từ tài năng thiết kế cho tới năng lực… tất cả đều chung một trình độ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK