Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

CHƯƠNG 464

Đường Hạo Tuấn thản nhiên nâng cằm: “Không sai, anh biết rồi, nói thật anh rất ngạc nhiên đấy, có điều anh còn thấy vui hơn. Hải Dương là một thiên tài, em từng nghĩ sẽ đào tạo thằng bé hẳn hoi chưa?”

“Đào tạo thế nào?”

Trông cô thế này là có thể thấy rõ, cô chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

Đường Hạo Tuấn điều chỉnh lại dáng ngồi một chút, nhìn cô rồi lên tiếng: “Ví dụ như phát huy tài năng của thằng bé, cho nó đi theo hướng đào tạo nhân tài.”

Nhân tài?

Tống Hải Dương nghe thấy hai chữ này, đôi mắt phượng trông giống của Đường Hạo Tuấn kia cũng lóe lên.

Tống Dĩnh Nhi giơ tay hỏi: “Ba ơi, nhân tài là gì ạ?”

có muốn làm theo ý em không?” Đường Hạo Tuấn ngẩng đầu, ngắt lời cô.

Đôi môi đỏ của Tống Vy khẽ giật: “Ý anh là?”

Đường Hạo Tuấn hất cằm về phía Tống Hải Dương, ý bảo cô nhìn xem.

Tống Vy nhìn qua, thấy Tống Hải Dương hít sâu một hơi, trên khuôn mặt non nớt tràn đầy vẻ nghiêm túc: “Mẹ ơi, con muốn học!”

“Cái gì?” Tống Vy kinh ngạc mở to mắt: “Con muốn tiếp nhận giáo dục nhân tài?”

“Vâng.” Tống Hải Dương gật đầu.

Tống Vy ôm mặt cậu bé: “Bé cưng, con có biết giáo dục nhân tài là gì không?”

“Có biết một chút ạ.” Tống Hải Dương chớp mắt.

Tống Dĩnh Nhi ở bên cạnh nhìn mẹ và anh, không nói gì.

Tống Vy càng nhíu mày sâu hơn: “Nếu đã biết, vậy mà con còn…”

“Con muốn trở thành người giống như ba.” Tống Hải Dương chỉ vào Đường Hạo Tuấn.

Ánh mắt Đường Hạo Tuấn thoáng dao động, không chống đầu nữa mà ngồi thẳng người dậy: “Trở thành người như ba?”

“Vâng, con rất ngưỡng mộ ba, thế nên con muốn trở thành một người oai phong mạnh mẽ, nói được làm được như ba!” Tống Hải Dương nắm chặt tay lại, nói với vẻ mặt kiên định.

Khóe miệng Tống Vy khẽ giật, lập tức không nói được gì.

Cô chỉ có thể cảm khái, không hổ là con của Đường Hạo Tuấn.

Đường Hạo Tuấn không biết trong lòng Tống Vy đang nghĩ gì, đôi môi mỏng cong lên: “Lý do không tệ, con chắc chắn chứ?”

“Vâng!” Tống Hải Dương gật đầu thật mạnh.

Tống Dĩnh Nhi không hiểu chuyện gì, cũng gật đầu theo.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK