Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



“Không phải tôi, là Phàm, bác sĩ Mạnh, Phàm xảy ra tai nạn xe, anh mau cứu anh ấy đi!” Một tay Tống Vy vội vàng kéo anh ta, một tay chỉ vào Kiều Phàm đang ở trong xe.

Mạnh Ngọc nhìn theo hướng ngón tay của cô, nhìn thấy Kiều Phàm bị thương không nhẹ, hít một hơi khí lạnh, sau đó vội vàng gọi nhân viên y tế: “Cáng!”
Rất nhanh, Kiều Phàm đã được hai y tá nam khiêng từ trong xe ra, đặt lên cáng.

Mạnh Ngọc quỳ trên mặt đất làm cấp cứu đơn giản cho anh ta, cầm máu, vân vân.

Tống Vy cũng quỳ xuống bên cạnh, hai tay vì căng thẳng mà nắm chặt lại, lo lắng nhìn Kiều Phàm: “Bác sĩ Mạnh, Phàm sẽ không xảy ra chuyện gì đúng không?”
“Không có thiết bị chuyên dụng, tôi cũng không thể cho cô đáp án chính xác, nhưng cô không cần lo lắng, tôi sẽ cố gắng hết sức cứu anh ta, anh ta còn là bác sĩ điều trị chính của Giai Nhi.


” Mạnh Ngọc tranh thủ cho cô một nụ cười an ủi, bày tỏ cô không cần lo lắng.

Nhưng sao Tống Vy có thể không lo lắng được, không chỉ lo lắng, trong lòng còn rất tự trách.

Kiều Phàm là vì đưa cô trở về mới bị như thế này.

Nếu như không đưa cô về, anh ta sẽ không xảy ra chuyện!
“Được rồi, máu đã được cầm, bây giờ chúng ta phải đưa anh ta đến bệnh viện, cô có đi không?” Mạnh Ngọc đứng dậy, dặn dò hai nam y tá, đưa Kiều Phàm lên xe cứu thương, sau đó quay đầu lại hỏi Tống Vy.

Tống Vy vội vàng gật đầu: “Tôi đi, không tận mắt nhìn thấy anh ấy thoát khỏi nguy hiểm, tôi không yên tâm.


“Vậy thì lên xe đi.

” Mạnh Ngọc lắc tay ra hiệu.

Tống Vy ừ một tiếng, đi theo anh ta lên xe cứu thương.

Đến bệnh viện.

Kiều Phàm được đưa thẳng vào phòng cấp cứu, Tống Vy đứng ở bên ngoài lo lắng chờ đợi.


Trong lúc đợi, cô còn không quên liên lạc với Giang Hạ.

Lúc Giang Hạ nhận được điện thoại cô ta đang chỉ huy người chuyển vải vào kho, nghe thấy Tống Vy nói Kiềm Phàm xảy ra tai nạn xe, trong đầu ầm một tiếng, một khoảng trống rỗng, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, sau khi để lại một câu “Tớ sẽ đến ngay” thì lập tức cúp máy.

Khoảng nửa tiếng sau, Giang Hạ đến, trước tiên liếc nhìn đèn đỏ đang sáng ở trên phòng cấp cứu, sau đó nắm lấy tay Tống Vy, đôi mắt đỏ hoe hỏi: “Vy Vy, cậu nói cho tớ biết, tại sao Phàm lại bị tai nạn xe?”
Tống Vy mấp máy môi, nói ra mọi chuyện.

Sau khi Giang Hạ nghe xong, không còn sức lực buông tay cô ra, ngã ngồi lên băng ghế ở bên cạnh, lặng lẽ rơi nước mắt.

Tống Vy thấy vậy, trong lòng rất khó chịu, đi đến trước mặt Giang Hạ, sau đó quỳ xuống: “Xin lỗi, Hạ….


Cô biết Giang Hạ rất yêu Kiều Phàm.

Bây giờ Kiều Phàm vì cô mà bị tai nạn xe, người khó chịu nhất, chắc chắn là Giang Hạ.

Giang Hạ khịt khịt mũi, không trả lời.

Trong lòng Tống Vy càng cảm thấy áy náy, nắm tay cô ta: “Hạ…”
“Tớ không sao.


” Giang Hạ giật tay ra, quay đầu nhìn về phía cửa phòng cấp cứu.

Tống Vy biết cô ấy nói không sao là giả, chỉ là đang cố gắng chống đỡ mà thôi, mấp máy môi muốn an ủi cô ấy hai câu, nhưng lời vừa đến bên miệng, lại không nói ra được.

Nhưng giây tiếp theo, lúc ánh mắt của anh nhìn thấy viết máu đã khô ở trên tay cô, đồng tử hơi co lại: “Tay em bị thương rồi?”
Tống Vy nhìn lòng bàn tay của mình, không quan tâm, mỉm cười: “Lúc đập cửa sổ xe, bị thủy tinh cứa vào.


“Trình Hiệp.

” Đường Hạo Tuấn nghiêng đầu, gọi Trình Hiệp.

“Vâng!” Trình Hiệp hiểu ý, quay người rời đi.

Mấy phút sau, anh ta trở lại, trong tay cầm một chiếc túi, bên trong đựng mấy loại như băng gạc, cồn.

Trình Hiệp đưa đồ cho Đường Hạo Tuấn, sau khi Đường Hạo Tuấn nhận đồ, đi đến trước hàng ghế chỗ Giang Hạ ngồi xuống, sau đó nhìn Tống Vy, vỗ vào vị trí phía sau: “Qua đây!”.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK