Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 778

Tống Vy lắc đầu: “Không, anh ấy về nhà tổ.”

“Cậu ấy về nhà tổ làm gì?” Dì Vương nghi ngờ hỏi.

Tống Vy mỉm cười: “Tôi cũng không biết, có thể đã xảy ra chuyện gì đó.”

“Có thể xảy ra chuyện gì chứ, từ khi ông cụ qua đời, cậu chủ cũng chưa từng trở về.” Dì Vương lẩm bẩm.

Tống Vy không trả lời, kéo hai đứa nhỏ đi vào biệt thự.

Trong phòng khách, Lâm Giai Nhi đang ngồi trên sofa xem tivi, nhìn thấy ba mẹ con đi vào, cô ta tươi cười chào hỏi: “Cô Tống về rồi hả?”

Tống Vy ‘ừm’ một tiếng, coi như câu trả lời.

“Hạo Tuấn không về chung với cô sao?” Lâm Giai Nhi nhìn cô: “Cô Tống, cô vẫn chưa làm lành với Hạo Tuấn à?”

Nghe thấy giọng điệu cười trên nỗi đau của người khác của Lâm Giai Nhi, Tống Vy chau mày, nhẹ giọng nói: “Không liên quan đến cô.”

Nói dứt lời, cô dẫn hai đứa trẻ đi lên lầu.

Đột nhiên Lâm Giai Nhi đứng lên: “Cô Tống có biết tại sao thái độ của Đường Hạo Tuấn dành cho cô bỗng nhiên lại thay đổi lớn như vậy không?”

Tống Vy dừng bước, quay đầu nhìn cô ta: “Cô biết ư?”

Lâm Giai Nhi nhún vai rồi cười: “Đương nhiên là tôi biết rồi, nhưng tôi sẽ không nói cho cô biết đâu.”

Nói đùa à, nói cho cô biết thì kế hoạch của cô ta coi như đổ sông đổ bể rồi còn gì.

Nhưng Tống Vy lại chợt thả hai đứa trẻ ra, bước nhanh tới chỗ Lâm Giai Nhi: “Cô Lâm, tôi xin cô nói cho tôi biết có được không?”

Cô thật sự muốn biết mình đã làm gì sai.

Cảm giác bị người khác che giấu, thật sự rất khó chịu.

“Tại sao tôi phải nói cho cô Tống biết chứ? Làm vậy thì tôi có lợi gì đâu?” Lâm Giai Nhi hất mái tóc giả, nói với giọng lười biếng.

Tống Vy cắn môi dưới: “Như vậy đi, cô có thể ra một điều kiện, chỉ cần không quá đáng thì tôi đều làm được.”

“Có thật là chuyện gì cũng được không?” Đôi mắt của Lâm Giai Nhi chợt lóe lên một tia ranh mãnh.

Tống Vy gật đầu: “Thật.”

“Vậy được, tôi muốn cô rời xa Hạo Tuấn, dẫn hai đứa con đi thật xa, tốt nhất là rời khỏi thành phố Giang. Sao nào, cô có thể làm được không?” Ánh mắt của Lâm Giai Nhi lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cô.

Con ngươi của Tống Vy hơi mở to, cô không thể nào ngờ điều kiện mà Lâm Giai Nhi đưa ra lại là điều này.

“Cô Lâm, cô không cảm thấy mình quá đáng à? Tôi đã nói cô có thể ra điều kiện, nhưng đừng có quá đáng. Điều kiện này của cô…”

“Tôi không cảm thấy điều kiện của mình quá đáng.” Lâm Giai Nhi xòe tay nhún vai: “Cô Tống, cô có thể làm được mà, không phải sao? Đối với tôi, chỉ có chuyện không làm được mới gọi là quá đáng thôi. Mà điều kiện này sẽ không làm cô Tống bị thương, cũng không khiến cô phải trả giá bằng cả tính mạng, chuyện này đơn giản mà, không phải sao? Sao lại quá đáng chứ?”

“Cô…”

“Rõ ràng là cô làm khó mẹ cháu.” Tống Vy còn chưa nói xong thì đã bị Tống Hải Dương cướp lời.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK