Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1199

Đôi môi Tô Thu lên, bà ta không nói gì, ruột đã tái xanh vì hối hận.

Đúng vậy, nếu lúc ấy bà ta nhẫn nại một chút, không nghe điện thoại thì bây giờ bà ta sẽ không ngồi tù, sẽ không bị phán tử hình.

Nói không chừng bây giờ đã được cầm di chúc cùng Quốc Thần, dẫn theo Đông Đông hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc.

Tống Vy không biết suy nghĩ trong lòng Tô Thu, nếu biết thì chắc chắn cô sẽ cảm thấy Tô Thu đang ảo tưởng.

Bởi vì cho dù Lâm Quốc Thần không biết Tô Thu đã làm những gì, nhưng cô thì biết.

Cô sẽ không bỏ qua cho Tô Thu, vậy nên nói đến cùng, kết quả cuối cùng của Tô Thu đều giống nhau.

“Ngoài tài sản, thậm chí Tống Huy Khanh còn lo lắng sau này bà không được con cái hiếu thuận, nên đã sớm chọn một viện dưỡng lão tốt cho bà, ông ấy đã sắp xếp hết mọi thứ vì nửa đời sau của bà, Tống Huy Khanh thật sự quan tâm đến bà.” Tống Vy lại ném ra một quả bom nặng ký.

Giang Hạ cũng kinh ngạc: “Người ba xấu xa của cậu còn suy nghĩ rất nhiều vì bà ta.”

“Đúng vậy.” Tống Vy không tỏ ý kiến gật đầu.

Nước mắt Tô Thu chảy xuống.

Vậy mà Tống Huy Khanh còn làm những điều này vì bà ta ư?

Nếu như chuyện thừa kế khiến bà ta bắt đầu hối hận vì tất cả những gì mình đã làm với Tống Huy Khanh, thì thêm những chuyện này đã làm bà ta thực sự hối hận.

Phải, Tống Huy Khanh là người đàn ông chủ nghĩa xã hội, xấu tính và bủn xỉn, nhưng những gì bà ta muốn đều có thể có được.

Mà điểm này Quốc Thần không cho bà ta được như vậy, tuy Quốc Thần dịu dàng với bà ta, sẽ dỗ dành bà ta, nhưng những gì bà ta muốn, từ trước đến nay Quốc Thần đều không đáp ứng được, đều là bà ta cho Quốc Thần.

Trước kia bà ta chưa bao giờ lấy Tống Huy Khanh và Quốc Thần ra so sánh, bà ta cảm thấy Quốc Thần hiểu mình như vậy, người đàn ông dịu dàng với mình mới là người đàn ông bà ta muốn, người không hiểu lãng mạn là gì như Tống Huy Khanh vẫn kém Quốc Thần rất nhiều.

Nhưng bây giờ bà ta bắt đầu nghi ngờ, Lâm Quốc Thần thật sự phù hợp với mình sao?

Nếu bà ta không có tiền cho Quốc Thần, Quốc Thần có đối xử dịu dàng với bà ra, có dỗ dành bà ta không?

Chưa chắc sẽ được như vậy.

Có lẽ Quốc Thần cũng không yêu bà ta, nếu yêu bà ta thì sao hơn hai mươi năm trước ông ta lại để bà ta đi quyến rũ người đàn ông có tiền, sau đó luôn để bà ta nuôi mà vẫn không tiến tới chứ?

Giờ phút này, Tô Thu đã thấy rõ rất nhiều sự thật mình không thấy rõ trong quá khứ.

Bà ta hối hận.

Bà ta thật sự hối hận, bà ta không nên hạ thuốc Tống Huy Khanh, không nên hại chết ông ta, càng không nên ở bên ông ta mà còn âm thầm qua lại với Lâm Quốc Thần.

“Tôi… Tôi…” Tô Thu nhìn bàn tay của mình, khóc không thành tiếng.

Giang Hạ đi đến bên cạnh Tống Vy: “Bà ta làm sao vậy?”

Tống Vy trào phúng cười: “Hối hận rồi.”

“Hừ, sớm biết có ngày hôm nay thì sao lúc trước phải làm vậy.” Giang Hạ bĩu môi.

Tống Vy mỉm cười, không nói chuyện.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK