Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 2231

Nể tình người phụ nữ đó tặng món quà này, anh không trách chuyện cô ấy quấy nhiễu khoảnh khắc thân mật của anh và vợ nữa.

Môi của Đường Hạo Tuấn hơi nhếch lên.

Sau đó, anh ném chiếc hộp đi, dùng ngón tay mảnh khảnh nhấc thứ bên trong lên.

Nhìn đồ trong hộp, ánh mắt của Đường Hạo Tuấn tối đi, yết hầu hơi chuyển động, trong đầu bắt đầu tưởng tượng, lát nữa những thứ này dùng vào thực tế.

Lúc này, phía phòng tắm truyền ra tiếng mở cửa.

Đường Hạo Tuấn để đồ trên ngón tay vào, ngẩng đầu nhìn về phía phòng tắm.

Tống Vy đã tắm xong, từ trong phòng tắm đi ra, hai tay của cô nhấc hai bên tà váy, bóng hình uyển chuyển đi về phía này.

Sau khi cô càng tới gần, ánh mắt của Đường Hạo Tuấn càng tối lại, ánh mắt không khỏi đánh giá trên dưới người cô, giống như đang kiểm tra cái gì đó.

Tống Vy cảm nhận được, bước chân khựng lại, trong lòng lập tức dấy lên một cảm giác không tốt.

Ánh mắt này của anh, có ý gì?

Cô sao cảm thấy, anh giống như muốn ăn cô vậy?

Là ảo giác sao?

Tống Vy nuốt nước bọt, có hơi e dè bất an nhìn anh, nhìn đôi mắt u tối đó của anh, tim của cô cũng co lại: “Chồng, anh… làm sao vậy? Làm gì mà nhìn em như vậy? Trên người em có cái gì sao?”

Cô có thể cảm nhận được, ánh mắt của anh không chỉ đang đánh giá người cô, còn đang đánh giá mọi ngóc ngách trên người cô, ánh mắt thật sự là muốn ghim lên đó.

Điều này khiến cô không thể không nghĩ trên người mình có phải có thứ gì, khiến anh không nhìn đi chỗ khác được không.

“Không có gì, anh chỉ là muốn nhìn em mà thôi.” Đường Hạo Tuấn đáp lại bằng giọng nói trầm khàn, đồng thời cầm nắp hộp lên, bình tĩnh đóng hộp lại, che đi đồ bên trong.

Tống Vy chỉ cảm thấy anh kỳ lạ: “Em đâu phải là rất lâu không có gặp anh, anh nói vậy cứ như em và anh xa nhau rất lâu vậy.”

Đường Hạo Tuấn nhếch lên: “Đương nhiên xa nhau rất lâu rồi, đã nói một ngày không gặp như cách ba thu, tuy chúng ta chỉ xa nhau mấy phút, nhưng đổi thành loại thời gian này, cũng rất nhiều ngày rồi, cho nên anh mới muốn nhìn em.”

Tống Vy bị lời của anh chọc cười: “Trước đây sao không biết miệng của anh ngọt như vậy, còn biết nói những lời tình tứ?”

Cô lại đi về phía anh.

Đường Hạo Tuấn để chiếc hộp sang một bên, sau đó đưa tay ôm eo mảnh mai của cô, để cô ngồi trên chân của anh.

Tống Vy cũng thuận thế ôm cổ của anh.

Đường Hạo Tuấn cúi đầu, hôn một cái lên môi của cô, lúc này mới đáp: “Vậy anh bây giờ biết rồi chứ? Chỉ cần em thích, anh có thể nói bất cứ lúc nào.”

Tống Vy cười vui vẻ: “Được rồi, vậy em đợi anh nói một câu tình tứ với em mỗi ngày.”

“Được.” Đường Hạo Tuấn búng mũi của cô.

Ánh mắt của Tống Vy bị chiếc hộp anh vừa để sang một bên thu hút, sau đó buông cổ của anh ra, đưa tay muốn cầm lấy chiếc hộp: “Trong này rốt cuộc là gì?”

Tuy nhiên tay của cô vừa chạm vào chiếc hộp, còn chưa cầm lên, bàn tay của Đường Hạo Tuấn đã đưa ra, trực tiếp ấn lên chiếc hộp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK