Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 764

Trình Hiệp không nhìn thấy, nhưng có thể cảm giác được, run lập cập: “Tổng giám đốc, anh không sao chứ?”

Đường Hạo Tuấn không trả lời, ngắt máy rồi ném điện thoại lên bàn làm việc, che mặt lại, cả người chìm trong đau khổ.

Cuối cùng Tống Vy vẫn khiến anh thất vọng.

Anh mong chờ cô không phải kẻ thù của anh, nhưng kết quả cuối cùng nói với anh rằng anh đã sai.

Anh cưới con gái của kẻ thù, còn nuôi dạy con của người phụ nữ đó như con ruột của mình, thậm chí còn muốn giao tập đoàn Đường Thị cho hai đứa trẻ.

Hiện giờ nghĩ lại, anh thật ngu xuẩn!

Không ngờ anh lại giao hết mọi thứ của nhà họ Đường cho con của kẻ thù.

Không chỉ anh ngu xuẩn, ông của anh cũng vậy, không ngờ ông lại nhận kẻ thù đâm chết con trai và con dâu mình làm con gái nuôi.

Nói không chừng, lúc ấy trong lòng Lưu Mộng còn chê cười ông nội ngờ nghệch, cười nhà họ Đường bọn họ ngu xuẩn.

Đường Hạo Tuấn thấp giọng cười, cười như một tên thần kinh, mắt đỏ gằn.

Lúc này, tiếng đập cửa lại một lần nữa vang lên: “Cậu chủ, cơm tối đã chuẩn bị xong rồi, ra ăn cơm đi.”

Đường Hạo Tuấn không đáp lại.

Dì Vương bên ngoài cửa hơi nghi hoặc: “Cậu chủ, cậu có ở bên trong không?”

Đường Hạo Tuấn vẫn không nói gì.

Dì Vương hơi lo lắng, đang chuẩn bị mở cửa xem xem thì cửa mở ra, Đường Hạo Tuấn xuất hiện trước mặt bà.

Dì Vương nhìn thấy anh, nhẹ nhàng thở ra: “Hóa ra là cậu chủ vẫn ở đây, tôi còn tưởng cậu đi đâu rồi, xuống lầu ăn cơm đi.”

Đường Hạo Tuấn ừ một tiếng, vẻ mặt tỏ ý đã biết.

Dì Vương không phát hiện sự khác thường của anh, đi theo anh xuống lầu.

“Ba.” Hai đứa trẻ dưới lầu nhìn thấy Đường Hạo Tuấn đi xuống, vui mừng chạy về phía anh.

Nếu là bình thường, Đường Hạo Tuấn sẽ ngồi xổm người xuống, bế một đứa lên, đồng thời cũng sẽ xoa đầu một đứa khác.

Nhưng lần này, anh tránh đi.

Hai đứa trẻ nhào vào khoảng không, đồng thời sững sờ tại chỗ.

Tống Dĩnh Nhi ấm ức nhìn anh: “Ba?”

Không ngờ ba lại không bế cô bé, còn né tránh cô bé.

Có phải ba không thích cô bé nữa không?

So với sự đơn thuần của Tống Dĩnh Nhi, Tống Hải Dương rõ ràng nghĩ nhiều hơn.

Không ngờ cậu bé lại nhìn thấy một tia chán ghét trong mắt ba.

Chán ghét chúng!

Vì sao?

Tống Hải Dương hoang mang chớp mắt, không nghĩ ra nguyên nhân.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK