Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 2238

Lúc này Đường Hạo Tuấn thực sự kinh ngạc.

Thật không ngờ, cô thực sự nhận ra được.

Nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt của người đàn ông, mặt Tống Vy đỏ bừng lên: “Hay lắm, anh thật sự nói tôi ngốc, Đường Hạo Tuấn, anh thật quá đáng, tôi ngốc ở chỗ nào?”

Đường Hạo Tuấn thấy cô mắt đỏ hoe, liền biết mình gây chuyện rồi, vội vàng bỏ máy tính trên đùi xuống, đứng dậy ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Được rồi, được rồi, anh sai rồi, anh đâu có nói em ngốc, anh chỉ bảo vợ anh ngây thơ dễ thương.”

“Ý anh là gì?” Tống Vy chớp mắt: “Sao anh cũng bảo em ngây thơ?”

“Hả? Còn ai nói em vậy nữa à?” Đường Hạo Tuấn nhìn cô: “Có phải là Trần Châu Ánh không?”

Tống Vy lắc đầu: “Không phải, là Kiều Phàm. Em hỏi anh ấy Trần Châu Ánh rốt cuộc đã tặng gì. Anh ấy không nói cho em, lại còn nói em trong sáng ngây thơ.”

“Anh ta nói đúng đấy.” Đường Hạo Tuấn nói.

Tống Vy bĩu môi: “ Em ngây thơ thì liên quan gì đến quà của Châu Ánh?”

Cô không hiểu.

Nhìn thấy cô vẫn chưa nghĩ tới mặt kia, Đường Hạo Tuấn bó tay, đành phải nói với cô: ‘Tối em sẽ biết, buổi tối anh sẽ lấy quà ra cho em xem, rồi em sẽ hiểu thôi, tại sao bọn anh lại bảo em ngây thơ.”

Tống Vy khinh khỉnh hừ một tiếng: “Em không thèm xem, mọi người không cho em xem, cũng không nói cho em biết, sự tò mò của em đã hết từ lâu rồi. Em không thèm xem thứ các người dấu diếm nữa.”

“Em thật sự không xem?” Đường Hạo Tuấn híp mắt.

“Không!” Tống Vy kiên quyết đáp.

Đường Hạo Tuấn cố ý trêu chọc cô: “Vậy nếu không xem thì tới lúc đó đừng hối hận.”

Nhìn thấy vẻ nghiêm túc của anh, lưng Tống Vy hơi cứng lại: “Ý của anh là sao? Là thứ gì đó rất quan trọng à?”

Đường Hạo Tuấn ừm hửm một tiếng.

Đối với cô, có thể không, nhưng với anh thì có.

Chỉ là anh không thể nói cho cô biết!

Thấy Đường Hạo Tuấn không nói mà chỉ trả lời cô bằng một cái ừm hừm, Tống Vy càng thêm chắc chắn rằng mình nói đúng.

Đó là một thứ gì đó rất quan trọng, vì vậy không thể không xem.

Lỡ không xem thì chẳng phải về sau sẽ hối tiếc à.

Nghĩ đến đây, Tống Vy cắn m.ôi dưới: “Nếu anh đã nói là quan trọng như vậy, vậy được thôi, vậy buổi tối em miễn cưỡng xem xét một chút.”

Nhìn thấy vẻ mặt kiêu ngạo của cô, hai mắt Đường Hạo Tuấn lóe lên, môi mỏng khẽ nhếch: “Được, em đừng hối hận.”

“Không hối hận, em không phải loại người như vậy.” Tống Vy hơi nâng cằm.

Dáng vẻ này của cô ấy trông rất dễ thương.

Đường Hạo Tuấn không kìm được mà cắn nhẹ cằm cô: “Được rồi, buổi tối tắm rửa xong anh sẽ cho em xem.”

Trái tim Tống Vy lệch một nhịp: “Sau khi tắm xong?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK