Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 924

Giang Hạ không buông cô, cố kềm cơn buồn nôn duỗi tay sờ xuống phía dưới cô, vừa sờ, sạch sẽ, không có gì cả.

Trái tim đang lo lắng của Giang Hạ lập tức yên lòng.

Nói thật, cô thật sự sợ Lâm Giai Nhi có chuyện gì với tổng giám đốc Đường thật.

Cũng may kết quả cuối cùng cũng giống như những gì cô nói, không có.

Như vậy Vy Vy có thể yên tâm, tổng giám đốc Đường vẫn còn trong sạch.

Giang Hạ lấy tay ra, đồng thời cũng buông Lâm Giai Nhi ra.

Lâm Giai Nhi nằm trên giường giống như một miếng giẻ rách, trợn trừng mắt nhìn cô, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Giang Hạ không những không sợ, ngược lại còn giơ bàn tay vừa mới sờ Lâm Giai Nhi lên: “Bây giờ cô còn muốn nói cô và tổng giám đốc Đường có cái gì sao?”

Lâm Giai Nhi giận đến phát run, không nói gì.

Giang Hạ cười: “Nhìn cô như thế này, hình như cũng đã thừa nhận cô và tổng giám đốc Đường không có gì, cho nên tất cả đều bị cô gài bẫy, cô muốn tạo ra hiện trường giả rằng cô bị tổng giám đốc Đường ăn hiếp, như vậy cô có thể yêu cầu tổng giám đốc Đường chịu trách nhiệm, đồng thời còn có thể phá hư hôn nhân hạnh phúc của tổng giám đốc Đường, đúng là không biết xấu hổ.”

“…” Sắc mặt Lâm Giai Nhi trở nên dữ tợn, nhưng vẫn không nói gì.

Giang Hạ chỉnh sửa tóc: “Xem ra cô không cam tâm lắm thì phải, đáng tiếc, cho dù không cam lòng, kế hoạch của cô cũng thất bại, trợ lý Trình, anh mặc quần áo cho ông chủ của anh, chúng ta đi.”

Nói xong, cô dẫn đầu đi ra khỏi phòng, gọi điện thoại cho Hạ Bảo Châu, thông báo tình hình.

Nước ngoài, Hạ Bảo Châu vừa mới làm ướt môi cho Tống Vy, điện thoại lập tức vang lên.

Cô cầm lấy nhìn thoáng qua, vội vàng nghe máy: “Alo, bắt được chưa?”

“Bắt được, cô không ngờ được đâu, quay xe bất ngờ luôn.” Giang Hạ hưng phấn nói.

Hạ Bảo Châu chớp mắt: “Quay xe gì?”

“Bảo Châu, là Hạ sao?” Cô vừa hỏi, người phụ nữ nằm trên giường bệnh đã tỉnh, đang mở mắt ra, mặt mày tái nhợt nói.

Hạ Bảo Châu nhìn về phía cô: “Vy Vy, cậu tỉnh rồi.”

Tống Vy khẽ ừ, muốn ngồi dậy.

Hạ Bảo Châu vội vản cô lại: “Đừng nhúc nhích, cậu bị động thai, nằm yên.”

“Con tớ…”

Hạ Bảo Châu cười an ủi cô: “Cục cưng không sao, rất kiên cường, yên tâm đi.”

Tống Vy thở phào nhẹ nhõm, miễn cưỡng cười: “Bảo Châu, cảm ơn cậu.”

“Không cần khách sao, bây giờ cậu có khó chịu ở đâu không? Tớ kêu bác sẽ đến kiểm tra nha?” Hạ Bảo Châu hỏi.

Tống Vy lắc đầu: “Không sao, đã không sao rồi.”

“Vậy là tốt rồi.” Hạ Bảo Châu yên lòng.

Tống Vy nhìn điện thoại của cô: “Là Hạ sao?”

“Đúng vậy, lúc trước tớ bảo cô ấy đi bắt gian, bây giờ chắc cô ấy đang báo cáo tình hình cho tớ.”

“Đưa điện thoại cho tớ.”

Hạ Bảo Châu không muốn lắm: “Vy Vy, hay là thôi đi, lỡ như lại tức giận…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK