Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 783

Thấy anh không tiếp tục truy vấn, Lâm Giai Nhi thở phào nhẹ nhõm, nhìn anh nói: “Hạo Tuấn, cậu nghĩ sao về phương pháp này của tôi? Nếu như cậu đã không biết làm cách nào để hòa hợp với cô ấy, chi bằng hai người nên tách ra, đó là lựa chọn tốt nhất.”

“Đây là chuyện của tôi, không cần cậu xen vào.” Đường Hạo Tuấn mất kiên nhẫn nói.

Lâm Giai Nhi không cam lòng: “Hạo Tuấn, không phải là cậu không nỡ đấy chứ? Cô Tống là một trong những hung thủ đã giết chết ba mẹ cậu. Cậu kết hôn với cô ấy, còn giúp cô ấy nuôi nấng hai đứa trẻ, cậu nghĩ hai bác sẽ cảm thấy thế nào?”

“Đủ rồi, cậu đi ra ngoài đi, không đến lượt cậu lo chuyện của tôi!” Đường Hạo Tuấn lạnh mặt chỉ thẳng ra cửa.

Biết anh đang tức giận, Lâm Giai Nhi không dám đối nghịch với anh, mềm giọng nói: “Được rồi, tôi ra ngoài. Nhưng mà Hạo Tuấn à, tôi mong cậu suy nghĩ thật kỹ, giải pháp này tốt cho cậu và cả cô Tống, nếu không hai người chỉ có thể trở thành một cặp oan gia thôi.”

Nói xong, cô ta xoay người đi ra ngoài.

Căn phòng sách yên tĩnh trở lại, Đường Hạo Tuấn mệt mỏi nhắm mắt, anh đưa tay lên che mắt, ngăn lại ánh sáng chói lóa từ bóng đèn.

Sao anh lại không biết rời xa nhau mới là biện pháp tốt nhất cho cả hai?

Nhưng anh thực sự yêu cô, chỉ cần nghĩ đến việc xa nhau là anh cảm thấy không cam lòng.

Anh phải làm sao đây?

Đang chìm đắm trong suy nghĩ, chuông điện thoại chợt reo lên.

Đường Hạo Tuấn bỏ tay xuống, cầm điện thoại lên liếc nhìn tên người gọi, để bên tai, giọng nói trầm thấp bất lực: “Có chuyện gì?”

“Tôi nghe Giai Nhi kể rằng quan hệ giữa cậu và Tống Vy đang không ổn hả?” Mạnh Ngọc hỏi.

Đường Hạo Tuấn không trả lời.

Mạnh Ngọc khịt mũi: “Xem ra là thật. Giai Nhi nói rằng mẹ của Tống Vy là hung thủ đã giết chết ba mẹ cậu. Có thật vậy không?”

“Là thật.” Yết hầu của Đường Hạo Tuấn khẽ nhúc nhích, lạnh lùng đáp lại.

Mạnh Ngọc đẩy kính: “Vậy thì tôi có thể hiểu được thái độ của cậu đối với Tống Vy. Dù sao thì thù giết ba mẹ rành rành ngay trước mắt, tình cảm của hai người không thể giống như trước kia. Nhưng cậu cũng không thể tiếp tục như này được, cậu tính giải quyết như thế nào?”

Đường Hạo Tuấn dựa lưng vào ghế, mờ mịt nhìn trần nhà: “Không biết.”

“Tôi cũng đoán vậy, dù sao thì cậu cũng yêu cô ấy sâu đậm đến thế mà.” Mạnh Ngọc cười nhẹ, sau đó nói: “Nhưng tốt nhất là nên giải quyết càng sớm càng tốt, nếu không sẽ không tốt cho cậu và Tống Vy, cả hai đứa trẻ nữa.”

“Không cần cậu nhắc.” Đường Hạo Tuấn vô cảm đáp lại.

Mạnh Ngọc nhún vai: “Nếu không phải thật sự xem cậu là bạn thì tôi đã không gọi điện thoại cho cậu rồi. Tóm lại, giải quyết càng sớm càng tốt, càng kéo dài sẽ càng không ổn. Còn nữa, người tiết lộ mẹ của Tống Vy là hung thủ giết hai bác chắc chắn phải có mục đích nào đó, nếu không thì sao lại tiết lộ vào ngay lúc này.”

“Tôi biết, Trình Hiệp vẫn đang điều tra.”

Chỉ là trước mắt vẫn chưa phát hiện được gì.

“Được rồi, không nói nữa. Tối nay có muốn uống một chút không? Tôi nghe Giai Nhi nói gần đây cậu rất áp lực.” Mạnh Ngọc mời.

Đường Hạo Tuấn mấp máy môi, muốn từ chối nhưng cuối cùng cũng đồng ý.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK