Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1428

Một màn này, trực tiếp khiến Giang Hạ nở nụ cười ranh mãnh, sau đó ôm bịt mắt của hai đứa trẻ: “Được rồi được rồi, hai đứa không thể nhìn.”

“Mẹ nuôi!” Tống Hải Dương muốn lấy tay của Giang Hạ ra.

Tống Dĩnh Nhi cũng thế.

Nhưng Giang Hạ bịt chặt, không buông ra, cuối cùng trực tiếp dẫn hai đứa trẻ ra khỏi văn phòng, để Tống Vy và Đường Hạo Tuấn ở riêng bên trong.

Tống Vy biết Giang Hạ là muốn để cô và Đường Hạo Tuấn ở riêng với nhau, trong lòng vừa cảm động lại buồn cười.

Đường Hạo Tuấn cũng rất hài lòng với cách làm của Giang Hạ, nhìn Tống Vy nói: “Yên tâm đi, giữa anh và Mạc Vân không có gì, hơn nữa Mạc Vân của bây giờ đã thay đổi rồi, cô ta sẽ không quấn lấy anh nữa.”

“Sao lại nói vậy?” Tống Vy ngạc nhiên chớp mắt.

Đường Hạo Tuấn nói ra quá trình gặp mặt giữa mình và Mạc Vân trước đó.

Tống Vy nghe xong, vẻ mặt khá bất ngờ: “Trời ạ, cô ta sao lại thay đổi lớn như vậy?”

Vừa rồi Mạc Vân ở trong lời của Đường Hạo Tuấn, so với Mạc Vân mà cô ta biết thật sự là hai người khác nhau.

Đường Hạo Tuấn chỉnh tóc của cô: “Thay đổi khá lớn, còn đặc biệt dặn anh phải chú ý Giang Vân Khê.’

Tống Vy cảm khái: “Cảm thấy giống như thay đổi linh hồn.”

“Được rồi, không nói cô ta nữa.” Đường Hạo Tuấn lấy tay từ trên tóc của cô xuống, chuyển chủ đề hỏi: “Bên em mời những khách nào?’

Anh là hỏi về vấn đề đám cưới.

Tống Vy tựa đầu vào vai anh: “Em không có bạn bè gì cả, chỉ mời một vài nhà thiết kế có quan hệ không tồi trước đây, sau đó chính là đám Hạ Bảo Châu, anh thì sao?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Một số đối tác hợp tác trong thương nghiệp.” Đường Hạo Tuấn trả lời.

Anh và cô giống nhau, đều không có bạn bè gì cả.

Hơn nữa, bọn họ cũng không còn người thân nữa rồi.

Nhưng may bọn họ bây giờ chính là người thân, là người một nhà.

Hai người ở trong văn phòng khoảng 20 phút, Giang Hạ ở bên ngoài gõ cửa: “Vy Vy, đồ ăn cậu gọi đến rồi.”

“Được, tớ biết rồi.” Tống Vy gật đầu, sau đó từ trong lòng Đường Hạo Tuấn đứng dậy: “Đi thôi, đi ăn cơm, lâu như vậy không ăn cơm, dạ dày của anh chịu được không?”

Nói rồi, cô kéo tay của anh, dẫn anh ra khỏi văn phòng, đến phòng ăn sát vách chuyên để cho nhân viên ăn cơm.

Bởi vì lúc này vẫn là thời gian làm việc, phòng ăn không có ai cả, rất là yên tĩnh.

Khi Tống Vy kéo Đường Hạo Tuấn đi vào, bên trong chỉ có Giang Hạ và hai đứa trẻ.

Giang Hạ đang bày đồ ăn, hai đứa trẻ một đứa cầm một cái thìa nhỏ ngồi trên ghế, hai con mắt nhìn chằm chằm những đồ ăn phong phú đó, rất thèm.

Tuy bọn chúng đã ăn cơm trưa, nhưng cơm trưa ở võ quán cũng không có mùi vị gì, bởi vì là đồ ăn dinh dưỡng, cho nên bọn chúng không có ăn quá no.

Bây giờ mẹ đặt nhiều như vậy, còn có món bọn chúng thích ăn, bọn họ đương nhiên cũng muốn ăn thêm một ít.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK