Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1537

Trình Hiệp thấy vậy, đương nhiên cũng không nói gì nữa, ra ngoài sắp xếp.

Khách sạn quốc tế tổ chức buổi hòa nhạc cách xa ngàn dặm, Tống Hải Dương nhận điện thoại của Đường Hạo Tuấn.

Nghe thấy nội dung Đường Hạo Tuấn nói, Tống Hải Dương lập tức đứng dậy khỏi sofa: “Cái gì? Mẹ liên lạc với ba rồi?”

Ba người Giang Hạ, Hạ Bảo Châu và Trần Châu Ánh phụ trách chăm sóc Tống Hải Dương ở bên cạnh cũng nghe thấy câu này, vội nhìn điện thoại cậu.

“Hải Dương, con là nói tìm thấy Vy Vy rồi?” Giang Hạ vui mừng hỏi.

Tống Hải Dương lắc đầu: “Không có, vẫn chưa tìm được mẹ, nhưng mẹ đã liên lạc được với ba rồi, ba kêu con định vị điện thoại mẹ dùng lúc đó, như vậy, chúng ta có thể tìm thấy mẹ.”

“Quá tốt rồi.” Hạ Bảo Châu và Trần Châu Ánh nhìn nhau, cùng vỗ tay.

Tống Hải Dương lại vội vàng hỏi Đường Hạo Tuấn vài câu trong điện thoại.

Hỏi xong, cậu cúp máy, nhanh chóng ngồi vào trước máy tính, bắt đầu thao tác lạch cạch.

Định vị một số điện thoại vô cùng đơn giản, vài phút sau, Tống Hải Dương đã khóa chặt vị trí số điện thoại đó.

Nhìn thấy vị trí nào đó trên bản đồ vệ tinh, Tống Hải Dương cười: “Chính là nơi này!”

“Nơi này…không phải đảo sao?” Ba người Giang Hạ tới cạnh máy tính, nghi hoặc hỏi.

Tống Hải Dương phóng bản đồ lên lớn nhất.

Như vậy, ba người Giang Hạ nhìn thấy, cũng xem như không phải đảo, mà là một vùng đất, chính là một hải đảo rất nhỏ rất nhỏ.

“Vy Vy đang ở đây?” Giang Hạ chỉ vào hải đảo nói.

Tống Hải Dương gật đầu: “Nếu vị trí của mẹ không thay đổi, thì chính là nơi này, hải đảo này rất nhỏ, còn nhỏ hơn tất cả những hải đảo đã được biết tới của nước L, chẳng trách trên bản đồ thế giới không có.”

“Ý con là hải đảo này hiện tại vẫn chưa được phát hiện, vệ tinh cũng không tra tới?” Giang Hạ kinh ngạc.

Tống Hải Dương ‘dạ’ một tiếng: “Cũng gần vậy ạ, vì quá nhỏ, lại thêm ở trung tâm khu sương mù, có cản trở nhất định với vệ tinh, cho nên vệ tinh không phát hiện cũng bình thường, cũng có khả năng vệ tinh sớm đã phát hiện hải đảo này, chỉ là do quá nhỏ, nên không cập nhật trên bản đồ thế giới, vì chúng ta hiện tại nhìn thấy chính là chứng cứ, giám sát vệ tinh chúng ta đang xem là vệ tinh quốc gia chúng ta truyền tới, tức là, vệ tinh quốc gia chúng ta đã phát hiện hải đảo này, nhưng vệ tinh của quốc gia khác có phát hiện không thì con không biết.”

Cậu xòe hai tay.

Ba người Giang Hạ nghe mà đầu óc mờ mịt.

“Bỏ đi bỏ đi, rối quá, nhưng những chuyện này đều không quan trọng, quan trọng là, Hải Dương, con mau gửi vị trí cho Sếp Đường, để Sếp Đường nhanh chóng cứu Vy Vy ra.” Giang Hạ nói.

Tống Hải Dương khoanh tay: “Yên tâm đi mẹ nuôi, con đã gửi rồi, ba nhất định đã nhận được rồi.”

Trên du thuyền, Đường Hạo Tuấn nhìn định vị Tống Hải Dương gửi tới, mắt híp lại.

Trình Hiệp sau lưng kinh ngạc kêu lên: “Quả nhiên là hải đảo còn chưa có trên bản đồ, vệ tinh cũng không chắc có thể phát hiện, Đường Hạo Minh rốt cuộc làm sao tìm được?”

“Làm sao tìm được không quan trọng, quan trọng nhất bây giờ là lập tức xuất phát về vị trí này!” Đường Hạo Tuấn đứng dậy, mệnh lệnh.

Trình Hiệp gật đầu: “Vâng.”

Rất nhanh, du thuyền cực lớn rời đi tuyến đường vốn dĩ, xuất phát về vùng biển phía trước bên trái.

Trên hải đảo, Tống Vy trả điện thoại cho Lâm Giai Nhi xong, lập tức quay về phòng, tắm rửa nghỉ ngơi.

Đêm nay, cô ngủ rất ngon, rất yên tâm.

Vì cô biết, Hạo Tuấn sẽ nhanh chóng tìm thấy nơi này, cứu cô đi.

Buổi sáng, Tống Vy còn đang trong giấc mộng, bị tiếng gõ cửa đánh thức.

Tống Vy cau mày tỉnh dậy: “Ai vậy?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK