Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 2039

Tóm lại, chỉ cần An An không sao là được.

Nghĩ vậy, Tống Vy từ trong lòng Đường Hạo Tuấn thoát ra, lần nữa bước tới, khuỵu xuống ở bên giường sơ sinh, nắm tay nhỏ của An An, trên mặt tràn ngập tình mẹ dịu dàng.

An An dường như cũng cảm nhận được, vậy mà nắm ngón tay của Tống Vy.

Ngón tay của Tống Vy không thô, ngược lại còn rất mảnh khảnh.

Nhưng cho dù như vậy, An An cũng vẫn không nắm được, chỉ có thể nắm được một nửa.

Nhưng một nửa này đã khiến Tống Vy suýt nữa bật khóc rồi.

“An An…” Tống Vy gọi một tiếng An An, sau đó vội vàng xoay đầu nhìn sang người đàn ông bên cạnh: “Chồng, anh xem An An nắm tay của em nè, An An biết nắm đồ vật rồi.”

Biết nắm đồ vật, điều này chứng tỏ An An biết khống chế cơ thể của mình.

Cho nên cô sao có thể không vui chứ.

Đường Hạo Tuấn cũng khuỵu xuống, sau khi sờ gương mặt nhỏ mềm mại của con trai, khẽ đáp: “An An và Hải Dương giống nhau, là một thiên tài nhỏ.”

“Em trai của con, chắc chắn là thiên tài nhỏ.” Tống Hải Dương nghe thấy lời này, vội vàng kiêu ngạo mà hất cằm.

Tống Dĩnh Nhi cũng gật đầu theo: “Em trai thật giỏi!”

Hai vợ chồng nghe thấy lời khen của hai đứa trẻ về An An, hai người nhìn nhau mỉm cười.

Sự xuất hiện của An An có thể nói là chuyện tốt nhất mà Tống Vy gặp được trong mấy tháng nay.

Vậy nên khi rời khỏi phòng nghỉ, quay lại hiện trường cuộc thi, trên mặt cô cũng vẫn nở nụ cười, không dừng lại.

Trần Châu Ánh cảm thấy tâm trạng tốt của cô, không nhịn được mà lườm cô: “Tớ nói này Vy Vy, có cần phải vậy không? Tớ biết chồng và các con của cậu đều tới đây xem cậu, để cổ vũ cho cậu, nhưng cậu cũng không tới mức cứ cười mãi tới bây giờ chứ, nếu không phải gương mặt này của cậu chống ở đó, tóm lại sẽ rất ngốc luôn.”

Tống Vy sờ mặt của mình: “Tớ cười, thật sự rất ngốc sao?”

“Không phải.” Trần Châu Ánh lắc đầu: “Tớ vừa rồi nói rồi mà, gương mặt này của cậu chống ở đây, gương mặt xinh đẹp như vậy, cho dù cười rất ngốc cũng không nhìn ra, tớ chỉ là lấy một ví dụ, có điều cậu quả thật cười quá suồng sã rồi, miệng cũng không khép lại được, trước đó sếp Đường và hai đứa trẻ qua đây xem cậu, tuy cậu vui, nhưng cũng không cười thành như này, sao vậy? Chắc không phải bất ngờ mà sếp Đường dành cho cậu quá lớn, cho nên cậu từ phòng nghỉ bước ra, vẫn không ngừng được vui vẻ?”

Cô suy đoán mà nhìn Tống Vy.

Cô không có vào phòng nghỉ, cho nên cũng không biết Tống Vy ở trong phòng nghỉ đã xảy ra chuyện gì.

Bởi vì không muốn làm phiền gia đình bọn họ đoàn tụ, cho nên một mình Cô tới nhà ăn ăn cơm, sau đó nghỉ ngơi ở sảnh nghỉ, cho tới khi thời gian thi đấu vào buổi chiều tới mới quay lại hiện trường thi.

Khi quay lại thì nhìn thấy bạn tốt cứ cười mãi, cho nên mới không nhịn được mà hỏi những điều này.

Tống Vy nghe thấy lời của Trần Châu Ánh, vuốt tóc rồi đáp: “Phải, Hạo Tuấn cho tớ một bất ngờ rất lớn, một bất ngờ lớn tới mức cả đời này tớ đều không quên được.”

“Ổ?” Trần Châu Ánh có hứng thú, ké lại rồi vội hỏi: “Là gì là gì, mau nói cho tớ, có phải sếp Đường đã tặng thứ gì đắt giá không?”

Tống Vy lắc đầu: “Không phải đắt giá, mà là sự tiếp diễn cho sinh mệnh của tớ, đó không phải là thứ có thể dùng từ đắt giá thì có thể hình dung, bởi vì ở trong lòng tớ, nó là bảo bối vô giá nhất.”

“Đó là cái gì?” Trần Châu Ánh nghẹo đầu: “Tớ sao có hơi nghe không hiểu vậy?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK