Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 816

Cảm giác vui mừng vì đã mang thai của Tống Vy lập tức biến mất không còn dấu vết, thay vào đó, nỗi bất an dần dâng lên.

Giang Hạ thấy sắc mặt cô ngày càng nhợt nhạt, căng thẳng hỏi: “Vy Vy, cậu sao thế?”

“Giang Hạ, cậu nói xem rốt cuộc tớ phải làm sao bây giờ?” Tống Vy cắn môi dưới, giọng nói nghẹn ngào.

Giang Hạ mờ mịt: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Tống Vy kể lại cuộc cãi vã với Đường Hạo Tuấn tối qua.

Giang Hạ nghe xong, lập tức há hốc miệng: “Thế nên tổng giám đốc Đường luôn cho rằng bác gái đâm chết ba mẹ anh ấy, hơn nữa trong tay anh ấy còn có chứng cứ?”

“Ừ.” Tống Vy gật đầu.

Giang Hạ thở dài: “Sao lại như vậy, vậy bác gái có đâm không?”

“Chắc chắn không, nhưng tớ không có bằng chứng.” Tống Vy khổ sở lắc đầu.

Giang Hạ vuốt mặt, trào phúng nói: “Cậu nói xem rốt cuộc hai chúng ta đắc tội thần thánh phương nào thế, sao lại cứ có ân oán với ba mẹ người mình thích vậy chứ?”

Tống Vy không nói gì.

Giang Hạ thở dài, lại nói: “Thế nên giờ cậu hoàn toàn không biết, rốt cuộc có muốn giữ đứa bé này lại hay không chứ gì?”

Ánh mắt Tống Vy thoáng động, ngầm thừa nhận.

“Cũng phải. Tổng giám đốc Đường cho rằng mẹ cậu đâm chết ba mẹ anh ta, thế nên ngay cả những lời như hối hận vì yêu cậu, hối hận vì kết hôn với cậu cũng đã nói ra. Ý tứ rõ ràng muốn cắt đứt quan hệ với cậu, còn nữa…”

Giang Hạ nhìn cô: “Nếu thật sự là bác gái làm, tổng giám đốc Đường nhất định sẽ chia tay cậu, sẽ không chấp nhận cậu, càng không chấp nhận đứa bé trong bụng cậu. Dù sao thì, không có ai có thể thật lòng chấp nhận con gái của kẻ thù.”

Kiều Phàm không thể.

Đương nhiên Đường Hạo Tuấn cũng không thể.

Tống Vy sao có thể không biết điều Giang Hạ nói là thật.

Chính vì biết, nên lòng mới đau như vậy.

Nếu cô giữ đứa bé lại, ba đứa bé cũng sẽ không nhận, vậy thì có khác gì đứa trẻ không ba.

Nhưng nếu cô không giữ lại…

Tống Vy đột nhiên siết chặt áo trên bụng, không dám nghĩ tiếp, cứ nghĩ là trái tim lại đau đớn.

Bởi vì cô không nỡ!

Giang Hạ không cần nghĩ cũng biết Tống Vy đang đắn đo điều gì, thở dài: “Thôi bỏ đi, vấn đề giữ hay bỏ đứa bé, hiện giờ đừng nghĩ vội, nên suy xét quan hệ của cậu với tổng giám đốc Đường đi thì hơn.”

Tống Vy cắn môi: “Đúng rồi. Cậu chưa nói với anh ấy chuyện mang thai phải không?”

“Chưa.” Giang Hạ lắc đầu: “Chỉ mải lo cho cậu, hoàn toàn không nhớ tới việc báo với anh ấy. Thế giờ phải nói với anh ấy sao?”

“Thôi.” Tống Vy nhắm mắt: “Đừng nói vội.”

Thật ra cô rất sợ nói cho Đường Hạo Tuấn chuyện cô mang thai, anh sẽ bảo cô bỏ đứa bé đi.

Vì đối với anh, cô chính là con gái của kẻ thù.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK