Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 463

Đường Hạo Tuấn sững sờ, sau đó mới phản ứng lại, nhìn đôi trai gái trước mặt, chỉ cảm thấy trái tim mình mềm nhũn.

Thậm chí anh còn cảm thấy rằng chỉ cần hai đứa trẻ này mở miệng, cho dù có muốn sao trên trời, anh cũng có thể hái xuống cho bọn chúng.

“Mọi người đang làm gì thế?” Bỗng nhiên giọng nói của Tống Vy vang lên đằng sau ba ba con.

Đường Hạo Tuấn đứng dậy, mỗi tay kéo lấy một đứa quay lại nhìn.

Tống Vy mặc một chiếc váy ren trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo vest nhỏ màu đen, đang vịn lan can đi từ cầu thang xuống.

Đường Hạo Tuấn thấy sắc mặt cô hơi nhợt nhạt, tinh thần cũng kém, liền buông tay hai đứa trẻ ra đi tới đỡ lấy cô: “Chậm chút, cẩn thận ngã.”

“Ừ.” Thấy anh quan tâm như vậy, trong lòng Tống Vy ấm áp, mỉm cười gật đầu.

Đường Hạo Tuấn đỡ Tống Vy đi xuống, tới trước sofa để cô ngồi xuống.

Hai đứa trẻ một trái một phải bò lên sofa, ngồi bên cạnh cô.

Tống Hải Dương cau màu, hơi lo lắng nhìn Tống Vy: “Mẹ ơi, mẹ sao vậy?”

“Đúng đó mẹ.” Tống Dĩnh Nhi cũng chớp mắt hỏi.

Cho dù cô bé có đơn thuần, có không thông minh bằng Tống Hải Dương thì lúc này cũng nhìn ra trạng thái mẹ mình có chút không ổn.

Đường Hạo Tuấn rót cho Tống Vy một cốc nước ấm.

Tống Vy mỉm cười với anh, vươn tay ra nhận lấy, lúc này mới trả lời câu hỏi của hai đứa trẻ: “Mẹ không sao, chỉ là bị cảm mà thôi.”

“Đầu còn choáng không?” Đường Hạo Tuấn ngồi xuống đối diện ba mẹ con, cũng hỏi một câu.

Tống Vy bóp ấn đường: “Hơi hơi.”

“Vậy hôm nay em cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt đi, đừng đi làm nữa.” Đường Hạo Tuấn vắt chéo chân.

Tống Vy uống một ngụm nước ấm: “Cũng chỉ đành như vậy thôi.”

Bây giờ cô không chỉ choáng đầu mà người còn không có sức, đúng thật là không có sức lực để đi làm.

“Đúng rồi, mọi người vừa mới nói gì thế?” Tống Vy đặt cốc nước xuống, lại hỏi lần nữa: “Lúc em xuống tầng nghe thấy hai đứa đang cảm ơn anh, có phải anh lại mua gì cho chúng nó không?”

“Không có, không có ạ.” Đường Hạo Tuấn còn chưa trả lời thì hai đứa trẻ đã vội vàng xua tay lắc đầu.

Dáng vẻ này của chúng lại càng khiến Tống Vy thêm tin tưởng rằng chúng vừa mới đòi hỏi gì đó với Đường Hạo Tuấn.

“Hạo Tuấn, chúng bảo anh mua gì?” Tống Vy nhìn hai đứa trẻ với vẻ mặt nghiêm túc, sau đó nhíu mày hỏi Đường Hạo Tuấn.

Tuy anh là ba ruột của hai đứa trẻ, chúng muốn anh mua đồ cho cũng không có gì đáng trách.

Nhưng quan trọng là, giờ họ đều chưa biết mối quan hệ thật sự của nhau, thế nên cô mới không muốn hai đứa trẻ tùy tiện xin anh mua đồ, thói quen này không tốt.

Đường Hạo Tuấn như hiểu được suy nghĩ trong lòng Tống Vy, anh khẽ máy môi: “Đúng là chúng có xin anh vài thứ, có điều em yên tâm, đều là sách thôi.”

“Sách?” Tống Vy sửng sốt: “Sách gì?”

“Liên quan tới máy tính.” Đường Hạo Tuấn nhìn hai đứa trẻ đang cúi đầu, trả lời.

“Máy tính?” Vẻ mặt Tống Vy thoáng thay đổi, nghĩ tới điều gì, lên tiếng dò hỏi: “Tổng giám đốc Đường, chắc không phải anh biết Hải Dương…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK