Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1144

Cửa mở ra, nhìn thấy một nhà bốn người ở bên ngoài, Tô Thu ngây ngẩn cả người: “Là các người sao?”

Không ngờ người ngoài cửa là Tống Vy, Đường Hạo Tuấn với hai đứa bé.

“Các người đến đây làm gì?” Tô Thu nắm chặt tay nắm cửa, cảnh giác nhìn gia đình bốn người.

Đường Hạo Tuấn không trả lời, không thèm trả lời.

Tống Vy nhìn về phía sau của Tô Thu: “Ba tôi đâu?”

Tô Thu nguýt mắt: “U trời, vẫn ba của tôi cơ à? Sao? Biết ba của cô bị bệnh rồi nên giả vờ đến thể hiện lòng hiếu thảo sao?”

“Tránh ra!” Tống Vy không muốn nói nhiều với bà ta, bảo bà ta tránh ra.

Tô Thu ưỡn ngực lên: “Tôi không tránh, cô có thể làm gì tôi nào?”

Tống Vy híp mắt lại.

Cô đang muốn đẩy Tô Thu ra thì phía sau của Tô Thu truyền đến giọng nói suy yếu của Tống Huy Khanh: “Ai vậy?”

“Là tôi.” Tống Vy trả lời.

Trong phòng bệnh, Tống Huy Khanh ngẩn người ra, sau đó vội vàng nói: “Là Vy Vy à? Mau vào đây đi.”

Lần đổ bệnh này, ông ta đã hiểu được là mình có thể sẽ không đứng dậy được nữa, chẳng còn sống được bao nhiêu ngày.

Có lẽ khi con người ta đến thời khắc cuối cùng trong sinh mệnh, trái tim sẽ dần trở nên mềm mại hơn, sẽ bắt đầu càng nhớ trước đây hơn.

Ông ta mơ một giấc mơ trong lúc được giải cứu, mơ về quá khứ, về khoảng thời gian hạnh phúc của gia đình bốn người bọn họ.

Khi đó, Lưu Mộng không mạnh mẽ bá quyền, hết mực quan tâm chu đáo với ông ta, Vy Vy và Tiểu Kim cũng rất sùng bái ông ta, ông ta thật sự cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng khi bị hai mẹ con Tô Thu và Huyền Nhi khiêu khích ở phía sau, ông ta mới dần dần chướng mắt Lưu Mộng, càng ngày càng không thích Vy Vy và Tiểu Kim, cuối cùng mới có thể làm ra việc đuổi hai chị em Vy Vy và Tiểu Kim ra khỏi nhà.

Nhưng bây giờ ông ta hối hận rồi, thật sự hối hận rồi. Vào lúc sắp chết, ông ta thật sự rất hy vọng Vy Vy và Tiểu Kim trở lại bên cạnh ông ta, để ông ta cảm nhận một chút hạnh phúc của con gái ở bên hầu hạ, mà ông ta cũng càng muốn Vy Vy và Tiểu Kim tha thứ cho người ba là ông ta đây.

Tống Vy nghe được Tống Huy Khanh bảo mình đi vào, ánh mắt trầm xuống một chút, kéo tay của hai đứa bé rồi nói với Đường Hạo Tuấn: “Anh ra ngoài chờ em đi, em nói chuyện với Tống Huy Khanh một lát rồi sẽ đi ra.”

“Được.” Đường Hạo Tuấn khẽ gật đầu.

Tống Vy kéo hai đứa bé vào, lúc lướt qua bả vai của Tô Thu, cô thẳng thừng dùng vai của mình hất văng vai của Tô Thu ra rồi đi vào.

Tô Thu bị va đập vào tường, đau đến mức kêu oai oái.

“Vy Vy.” Tống Huy Khanh chống người ngồi dậy, ánh mắt yêu thương nhìn Tống Vy cùng hai đứa bé bên cạnh cô.

Hai đứa nhỏ vô cùng đáng yêu, đang chớp chớp đôi mắt to nhìn chằm chằm vào ông ta, khiến cho ai nhìn thấy đều cảm thấy cực kỳ dễ thương.

Giờ phút này Tống Huy Khanh cũng cảm thấy như vậy, ông ta tha thiết nhìn hai đứa trẻ, rất muốn giơ tay để bế nhưng lại không có chút sức lực nào, chỉ có thể mở miệng: “Vy Vy, bế hai đứa nhỏ lên giường đi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK