Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 444

Đội trưởng gật đầu: “Tổng giám đốc Đường nói đúng, tôi sẽ thông báo cho bên pháp y. Đợi khi nào có kết quả, chúng tôi sẽ báo cho hai người biết.”

Đường Hạo Tuấn “Ừ” một tiếng, nhìn về phía Tống Vy: “Chúng ta đi thôi.”

“Được.” Tống Vy mỉm cười nhìn anh, quàng lấy cánh tay anh rồi cùng anh rời đi.

Còn Tô Thu thì chẳng được một ai bận tâm đến, ngay cả nhìn mà cũng chẳng thèm nhìn bà ta lấy một cái.

Đến ven đường, Đường Hạo Tuấn rút chìa khóa xe ra ấn một cái: “Lên xe anh đi, một lát nữa anh kêu người lái xe em về.”

“Thế cũng được.” Tống Vy nhún vai rồi lên xe anh.

Đường Hạo Tuấn mở cửa ngồi vào, thắt dây an toàn xong thì lái xe.

Trên đường về phòng làm việc, bụng Tống Vy kêu lên rồn rột, âm thanh vang trong buồng xe chật chội vàng rõ ràng đến lạ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng lên ngay lập tức, sau đấy ngượng nghịu che bụng mình lại: “À thì, em…”

“Trưa nay em chưa ăn cơm à?” Đường Hạo Tuấn chau mày ngắt ngang.

Tống Vy gật đầu, nhỏ giọng “ừ” một tiếng.

“Sao lại không ăn?” Đường Hạo Tuấn sa sầm mặt tỏ vẻ không vui, rõ ràng anh không đồng ý với hành vi bỏ bữa này của cô.

Tống Vy hạ cửa xe xuống, cảm nhận chút gió lạnh rồi mới trả lời: “Trưa nay lúc em định ăn cơm thì nghe thấy tin tức Tống Huyền nhảy lầu, sau đó có xem một đoạn video quay trực tiếp, nhìn ghê như thế thì làm sao mà ăn nổi.”

“Vậy giờ anh đưa em đi ăn. Em muốn ăn gì?” Đường Hạo Tuấn nhìn cô.

Tống Vy day day mi tâm: “Cái gì cũng được. Ăn đại món nào đó đi.”

Đường Hạo Tuấn nhìn thấy dáng vẻ vẫn chẳng có hứng ăn là mấy của cô, đôi môi mỏng mím lại, cũng không nói gì nữa mà cứ thế lái xe, đưa cô đến một nhà hàng cơm tây khá là trang nhã.

Đường Hạo Tuấn cực kỳ ga lăng kéo ghế ra giúp Tống Vy.

Tống Vy cười rồi ngồi xuống.

Sau đấy, anh mới kéo ghế ở phía đối diện cô rồi ngồi xuống, đẩy thực đơn đến trước mặt cô: “Mấy món ăn của nhà hàng cơm tây này cũng khá thanh đạm, có lẽ sẽ hợp khẩu vị em.”

“Để em xem thử.” Tống Vy mở thực đơn ra xem qua. Các món ăn ghi bên trong quả đúng như lời anh nói, trông rất thanh đạm mà lại khiến người ta có chút thèm ăn.

Cuối cùng Tống Vy chọn lấy một phần mì nấm, thêm một phần salad.

Đường Hạo Tuấn cũng chọn món giống cô. Khi gấp thực đơn lại đưa cho bồi bàn, anh mới sực nhớ ra điều gì đấy, nói với bồi bàn: “Thêm một phần ô mai.”

“Vâng.” Bồi bàn cười tỏ vẻ đã hiểu, xoay người lui xuống.

Chẳng bao lâu sau, đồ ăn của hai người đã được dọn lên.

Tống Vy giũ giũ khăn ăn, vừa định cài lên cổ thì thấy Đường Hạo Tuấn đẩy một phần ô mai đen bóng đến trước mặt mình: “Chẳng phải em bảo không có khẩu vị gì à? Ăn cái này đi, khẩu vị sẽ tốt lên đấy.”

Tống Vy liếc nhìn ô mai rồi nhìn về phía người đàn ông ngồi đối diện mình mà thấy lòng như có một dòng nước ấm len lỏi, vẻ mặt cũng đầy cảm động.

Hóa ra là anh gọi phần ô mai này cho cô. Cô còn tưởng là anh thích ăn món này nữa chứ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK