Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 736

Mạnh Ngọc vẫn không thể tin được: “Hạo Tuấn, cậu có nói đùa không thế? Vách núi cao như vậy, người bình thường rơi xuống đã sớm chết rồi, nhưng Tống Vy chẳng những không chết mà tay chân còn lành lặn. Điều này sao có thể xảy ra được?”

Đường Hạo Tuấn có thể hiểu được phản ứng của Mạnh Ngọc.

Lúc anh tìm được Tống Vy, ngay cả chính anh cũng kinh ngạc vì điều này.

Nhưng điều không thể như vậy lại thực sự đang diễn ra trước mắt, quả thật khiến người ta phải khiếp sợ.

“Được rồi, mặc kệ sự việc ra sao thì chỉ cần cô ấy còn sống khỏe mạnh là tốt rồi.” Đường Hạo Tuấn nhìn Tống Vy trên giường đang ngủ say, ánh mắt dịu dàng ngọt ngào như một hũ mật.

Tốt quá rồi, cô vẫn còn ở lại bên cạnh anh.

Mạnh Ngọc nhìn thấy biểu cảm này của ông bạn tốt, chợt rùng mình một cái, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, bát cơm chó này ăn ngập họng luôn rồi.

“Được rồi, vậy chúng tôi đi trước đây.” Thấy các y tá đã bôi thuốc cho Tống Vy xong xuôi, Mạnh Ngọc nói.

Đường Hạo Tuấn đáp lại một tiếng, đồng ý.

Mạnh Ngọc dẫn đoàn người rời đi, Lâm Giai Nhi thấy vậy cũng chạy theo để hỏi rõ ràng về chuyện của Tống Vy.

Đường Hạo Tuấn không đi tiễn bọn họ mà ngồi ở bên mép giường nắm chặt bàn tay mềm mại của Tống Vy, đôi mắt không hề chớp, cứ thế lẳng lặng mà nhìn cô.

Tựa như sợ rằng chỉ cần chớp mắt một cái là cô ấy sẽ biến mất.

“Tổng giám đốc, có cần phải báo cho cô Giang việc chúng ta tìm được mợ chủ rồi không?” Trình Hiệp không biết đã tiến vào từ khi nào, đứng sau lưng Đường Hạo Tuấn đợi chỉ thị.

Đường Hạo Tuấn hôn nhẹ từng ngón tay của Tống Vy: “Nói với cô ta đi, để cô ta khỏi phải lo lắng.”

“Vâng.” Trình Hiệp gật đầu đáp rồi xoay người rời đi.

Lát sau, dì Vương bừng một bát canh nóng, dẫn theo hai đứa nhỏ tiến vào.

Bọn trẻ chạy ùa đến cạnh giường, lo lắng nhìn xem Tống Vy.

Chúng cũng muốn gọi mẹ nhưng lại sợ sẽ đánh thức cô nên chỉ dám ngoan ngoãn đứng một bên quan sát, không dám phát ra tiếng động gì.

“Cậu chủ, nghe trợ lý Trình nói cậu đã không chợp mắt suốt một ngày một đêm rồi, mau uống chén canh gà để bồi bổ thể lực, sau đấy nghỉ ngơi một chút đi.” Dì Vương nhìn khuôn mặt anh tiều tụy, hốc mắt thâm đen, nơi cằm lại mọc thêm đám râu lún phún, lòng bà tràn ngập đau thương.

Tống Hải Dương cũng chạy theo khuyên nhủ: “Đúng vậy đó ba, ba mau uống canh rồi đi ngủ một giấc đi.”

Đường Hạo Tuấn đối mặt với ánh mắt ngập tràn sự quan tâm lo lắng của dì Vương và hai đứa nhỏ, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp, đưa tay đón lấy canh gà.

Dì Vương dắt tay hai đứa nhỏ: “Hải Dương, Dĩnh Nhi, chúng ta đi ra ngoài thôi, đừng quấy rầy ba mẹ các con nghỉ ngơi nữa.”

“Dạ.” Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn nghe lời, sau đó lại lưu luyến rời đi.

Đường Hạo Tuấn uống hết canh gà, đặt chén ở trên tủ đầu giường, nằm bên cạnh Tống Vy ôm lấy cô, hai mắt từ từ nhắm lại.

Để tìm cho bằng được cô, thật sự anh đã một ngày một đêm không ngủ, cũng không cảm thấy buồn ngủ chút nào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK