Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 369

Tống Vy vuốt tóc ra đằng sau tai: “Ông nói đúng rồi đấy, tôi sẽ không cho ông đâu, tôi cũng sẽ không để Tiểu Kim thừa kế nhà họ Tống. Bây giờ doanh nghiệp Tống Thị còn chẳng phải công ty niêm yết trên thị trường chứng khoán, cùng lắm cũng chỉ là một cái xưởng nhỏ thôi, lại còn ngày nào cũng quẩn quanh bên bờ vực phá sản nữa chứ. Vì sao tôi phải để Tiểu Kim dọn dẹp một đống lộn xộn như vậy chứ?”

“Mày…” Tống Huy Khanh tức tới mức run tay.

Tống Vy ấn chìa khóa: “Còn nữa, tôi vẫn nhớ rõ bảy năm trước, lúc Tiểu Kim lên cơn đau tim, vẻ mặt ông chán ghét nói nó không phải là con trai ông. Bây giờ ông gặp khó khăn lại muốn nhận lại Tiểu Kim. Xin hỏi, ông Tống, ông dựa vào cái gì vậy?”

Nói xong lời này, cô không quan tâm tới sắc mặt khó coi của Tống Huy Khanh, mở cửa xe ra ngồi vào, lái xe rời đi.

Nửa tiếng đồng hồ sau, Tống Vy tới dưới tòa nhà tập đoàn Đường Thị. Sau khi đỗ xe xong, cô lấy điện thoại ra gọi điện cho Đường Hạo Tuấn.

Đường Hạo Tuấn nghe máy rất nhanh, giọng nói trầm ấm dễ nghe truyền vào tai cô: “Tìm tôi có việc à?”

“Tổng giám đốc Đường, tôi đã thiết kế xong toàn bộ trang phục của nhân vật trong trò chơi mà chúng ta hợp tác lần trước rồi. Hiện giờ anh có rảnh không, bây giờ tôi cầm lên cho anh xem hiệu quả.” Tống Vy hạ cửa sổ xe xuống, ngẩng đầu lên nhìn lên chiếc cửa sổ nào đó trên tầng cao nhất tòa nhà, rồi nói.

Đường Hạo Tuấn đứng dậy khỏi ghế làm việc: “Em đang ở dưới tầng à?”

“Đúng vậy.” Tống Vy “ừ” một tiếng.

Đường Hạo Tuấn đi về phía ban công, đứng ở trước cửa sổ sát đất của ban công nhìn xuống, thấy một chiếc Mercedes đang đậu ven đường, mặt mày dịu đi hẳn: “Em đợi một lát, tôi cho Trình Hiệp xuống đón em.”

“Được.” Tống Vy gật đầu.

Đường Hạo Tuấn buông điện thoại xuống, quay người quay về văn phòng, gọi Trình Hiệp ở cách vách vào, để anh ta xuống tầng đón người.

Rất nhanh Trình Hiệp đã dẫn Tống Vy lên.

Tống Vy kéo cái ghế đối diện bàn làm việc Đường Hạo Tuấn ra ngồi xuống, mở túi hồ sơ lấy một xấp bản thiết kế bên trong ra, đưa cho Đường Hạo Tuấn bằng hai tay: “Tổng giám đốc Đường, anh xem thử trông thế nào?”

Đường Hạo Tuấn vừa nhận lấy bản thiết kế vừa quay sang dặn dò Trình Hiệp: “Cậu đi rót trà đi.”

“Vâng!” Trình Hiệp đáp, quay người đi ra ngoài pha trà.

Sau khi anh ta đi, lúc này Đường Hạo Tuấn mới nghiêm túc lật xem từng bản thiết kế một.

Sau khi xem xong, anh khẽ cau mày.

Tống Vy giật mình trong lòng, nụ cười tự tin trên mặt cũng dần nhạt đi: “Tổng giám đốc Đường có chỗ nào không vừa ý sao?”

“Thiết kế không có vấn đề gì, nhưng vật liệu làm mô hình mà em ghi chú ở ở trên có giá thành hơi cao quá. Đối với trò chơi thì không cần thiết.” Ngón trỏ thon dài của Đường Hạo Tuấn chỉ vào một bản thiết kế trong đó rồi nói.

Tống Vy cười ngượng ngùng: “Hóa ra là vậy à, xin lỗi, tôi không hiểu mảng trò chơi lắm. Lúc tôi thiết kế những thứ này, trong đầu chỉ muốn dùng vật liệu tốt nhất thôi, cũng không suy nghĩ tới gì khác…”

Đây cũng coi như là bệnh thường gặp của các nhà thiết kế.

Mỗi một nhà thiết kế đều hy vọng tác phẩm của mình sẽ được làm bằng những loại vải tốt nhất, về lâu về dài đã thành thói quen.

“Không sao, sửa chỗ chất liệu này là được.” Mười ngón tay Đường Hạo Tuấn đan vào nhau đặt trên bàn, nói với giọng nhàn nhạt.

Tống Vy có hơi lo lắng cắn môi: “Nhưng nên đổi sang dùng chất liệu gì đây? Nhỡ đâu đổi không đúng, quần áo của mô hình được làm ra chưa chắc có thể đạt được hiệu quả tinh xảo như đồ họa, có thể sẽ rất thô ráp, thậm chí còn bị lỗi nữa.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK