Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1501

“Tuy nói như vậy, nhưng cuối cùng anh không thể chối, là anh làm cho chúng tôi không cách nào bắt cô ta.” Tống Vy siết quả đấm nói.

Đường Hạo Minh cười nhẹ: “Được rồi, đúng là vậy, cho nên tôi mới hỏi em có muốn giao dịch không, Đường Hạo Tuấn muốn bắt Lâm Giai Nhi hẳn cũng muốn điên rồi đi, em chắc chắn muốn kéo dài nữa sao?”

Tống Vy cười nhạt: “Là anh ép tôi kéo dài, anh muốn tôi ly hôn Hạo Tuấn ở bên anh, điều này không phải hiển nhiên nói lên anh cũng không muốn giao Lâm Giai Nhi cho Hạo Tuấn sao, bởi vì anh biết, tôi sẽ không đồng ý giao dịch này, không phải sao?”

Đường Hạo Minh trầm mặc, cười cợt nhở trên mặt cũng nghiêm túc.

Nhưng qua một lúc lâu, anh ta lại ngả ngớn cười: “Được rồi, xem ra giao dịch này chấm dứt, nhưng Vy Vy, vì em, giao dịch này tôi giữ lại cho em, em có thể suy nghĩ thật kỹ, nghĩ thông suốt lúc nào thay đổi, tôi cũng sẽ đồng ý với em.”

“Ha.” Tống Vy cười nhạt: “Anh biết rõ, người mà tôi và Hạo Tuấn muốn bắt, là hai người các người, anh đẩy Lâm Giai Nhi ra để giao dịch, chính anh lại ẩn núp không ra, cho nên nói cho cùng, cho dù thế nào, tôi và Hạo Tuấn đều thua thiệt.”

“Em muốn nghĩ như vậy tôi cũng không có cách nào.” Đường Hạo Minh tiếc nuối thở dài.

Tống Vy đã không còn khẩu vị ăn cơm, ngồi tại chỗ, yên lặng trầm tư cái gì.

Đường Hạo Minh cũng không ăn, bưng một ly rượu vang nhẹ nhàng lay động, ánh mắt lộ vẻ cười cợt nhìn cô.

Tống Vy bị anh ta nhìn cực kỳ không tự nhiên, nhíu mày một cái: “Anh nhìn cái gì?”

“Tôi đang nhìn em, em đẹp hơn trước kia.” Đường Hạo Minh nhấp một hớp rượu vang, thở dài nói.

Có lẽ là vừa sinh con, người phụ nữ này nhiều hơn chút ý vị so với trước kia, rõ ràng mặt vẫn là gương mặt đó, nhưng đẹp hơn.

Tống Vy nghe lời này của anh ta, chẳng những không cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn buồn nôn.

Nhớ nhung vợ người khác như vậy, anh ta thật đúng là vẫn bi3n thái như trước.

Trước là mẹ chồng, bây giờ lại là cô.

Chẳng lẽ là bởi vì từ nhỏ thiếu tình thương của mẹ, cho nên chỉ yêu vợ người ta sao?

Tống Vy hừ lạnh một tiếng, đứng lên, muốn về phòng.

Bỗng nhiên, dư quang ánh mắt cô nhìn thấy gì, lại chợt ngừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm tay áo Đường Hạo Minh.

Nơi đó, một hình vẽ làm cô quen mắt, được in trên một cúc áo.

Hình vẽ đó, chính là hình vẽ trên huy chương Giang Hạ nhặt được, cũng là tượng trưng thân phận cao tầng của tổ chức thần bí.

Từ sau khi chắc chắn biểu tượng đó tượng trưng cho thân phận cao tầng của một tổ chức thần bí, Hạo Tuấn và Hải Dương luôn điều tra tổ chức kia, còn có Kiều Phàm cũng đang điều tra.

Hạo Tuấn và Hải Dương điều tra, là vì tìm ra Đường Hạo Minh, mà Kiều Phàm là vì tìm ra kẻ thù sát hại cha mẹ.

Nhưng tổ chức này quá thần bí, đã lâu như vậy, Hạo Tuấn và Hải Dương cũng mới chỉ tra được một chút, ngay cả trụ sở chính của tổ chức này và nhân viên cao tầng cũng không tra được.

Nếu không, bọn họ nói không chừng đã sớm thông qua tổ chức kia, tìm được Đường Hạo Minh.

Mà bây giờ, Đường Hạo Minh ngay trước mặt cô, nói không chừng, cô có thể lừa được gì đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK